TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Phàm Nhân Tu Tiên Chương 2242: Quay Lại Quảng Nguyên Trai

Chương 2242: Quay Lại Quảng Nguyên Trai
Phàm Nhân Tu Tiên
Trọn bộ 2444 Chương
Tác giả Vong Ngữ

"Lục Cực, bao nhiêu năm rồi không gặp vậy mà ngươi chẳng tiến bộ thêm chút nào. Chẳng lẽ là do vết thương trong cuộc chiến giữa ta và ngươi năm xưa vẫn chưa lành hẳn sao? Lúc này sáu cái hóa thân của ngươi đã bị ta diệt sạch, mà ngay cả thân thể chính thức ngươi cũng đang ở trong Huyền Thiên Linh Vực. Nếu như ngươi không có bản lĩnh tày trời thì chớ đừng mộng ước gì xa xôi." Giọng nói của Bảo Hoa truyền đến từ giữa muôn trùng những cánh hoa hồng nhạt.

Nhưng trong biển sương trắng chỉ ầm ì những tiếng nổ liên miên, hoàn toàn không có ai đáp lại lời của nàng.

"Ngươi liều lĩnh chịu hao tổn cả sáu cái hóa thân để ngoan cường chống lại ta chắc là vì đợi hai tên Niết Bàn với Nguyên Yểm đúng không?" Bảo Hỏa chẳng thèm để ý đến thái độ của đối phương mà khóe miệng nàng còn nhếch lên châm chọc.

"Thì đã làm sao? Năm đó khi giành lấy địa vị thủy tổ từ tay ngươi ta đã được chính Niết Bàn và Nguyên Yểm đồng ý, hơn nữa còn dốc hết sức để bảo vệ ta. Ngươi chớ vội quên, lúc này ta mới chính thức là một trong ba thủy tổ ở Thánh giới. Ta đã sớm đoán được thế nào ngươi cùng tìm đến để báo lại mối thù năm đó, vì vậy ta đã thông báo cho hai vị đạo hữu kia rồi." Thiếu nữ trong làn sương mù thẹn quá hóa giận, giọng nói của nàng truyền ra mang theo vẻ gắt gỏng chói tai.

"Quả thực Nguyên Yểm và Niết Bàn đã đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi đụng độ với ta là họ sẽ ra tay giúp đỡ. Thế nhưng muốn làm được vậy phải có điều kiện quyết định mới được, đó là làm sao để họ có thể phân thân ra kìa." Bảo Hoa nhẹ nhàng cười khuẩy.

"Sao! Ngươi cũng đã nhờ người khác trợ giúp sao? Không thể nào, ở trong Thánh giới này làm gì có ai có thể cầm chân được bọn Nguyên Yểm với Niết Bàn? Chẳng nhẽ ngươi đã nhờ người đến từ giới diện khác? Bọn họ là tu sỹ Đại Thừa ở giới nào mà lại dám đi đắc tội với hai gã thủy tổ cơ chứ?" Trong giọng nói của Lục Cực pha đầy nỗi kinh hãi và sợ sệt.

"Ngươi cũng không ngu ngốc chút nào. Ta đã phải bỏ ra một cái giá không nhỏ mới có thể mời được hai người này giúp đỡ. Một trong số họ có thực lực không hề thua kém với hai tên kia, mà người còn lại thậm chí còn hơn xa nữa cơ. Vì vậy nếu có ý định đợi chờ viện binh đến cứu thì ngươi đã phải thất vọng rồi. Bảo Hoa bật cười khanh khách.

"Hừ! Không cần hỏi cũng có thể đoán được một trong hai người đó là lão già Đồng Nha, nhưng kẻ còn lại là ai? Trong các cao thủ ở các giới diện khác còn có người có thể dùng thực lực để áp chế các thủy tổ ở Thánh giới sao? Bảo Hoa, đừng nói là ngươi tự biên tự diễn vở kịch này chứ." Nhưng chỉ chốc lát sau đó giọng nói của Lục Cực trở nên trấn tĩnh hơn, thậm chí ả còn tỏ vẻ không tin tưởng gì lắm.

"Ta có tự thổi phồng hay không thì chẳng mấy chốc nữa là ngươi sẽ rõ ràng thôi. Nguyên Yểm và Niết Bàn ở cách đây không quá xa, nếu như họ thực sự có cách đến cứu ngươi thì với thời gian trôi qua đã lâu vậy họ phải đến rồi mới đúng. Chỉ là lúc này ngươi làm sao để có bản lãnh chống đỡ được thêm một khắc mới là việc khó nói." Bảo Hoa lạnh nhạt đáp lời.

Trong biển sương mù chỉ truyền ra một tiếng hừ lạnh lẽo cực kỳ tức tối, thế rồi sau đó hoàn toàn trở nên yên lặng, không còn bất cứ âm thanh nào nữa.

Bởi vì lúc này Lục Cực đã hiểu rõ ràng mọi chuyện, cho dù lời nói của đối phương có là thật hay giả thì phiền toái trước mắt phải do chính mình tự giải quyết, vì vậy ả chẳng buồn nói thêm bất cứ lời nào.

Nhưng Bảo Hoa lại không như vậy, khóe miệng của nàng lại khẽ nhếch lên, buông một câu nói khiến cho sống lưng của Lục Cực lạnh buốt:

"Lục Cực, có phải ngươi đang tự tin là mình đã chuẩn bị một con đường lui đúng không? Cho dù bây giờ có bị ta giết chết thì ngươi vẫn có cơ hội bày lại keo khác sao?"

"Bảo Hoa, ngươi nói vậy là có ý gì?" Cuối cùng thì Lục Cực đã chẳng còn kiên nhẫn thêm được, ả liền quát một tiếng chói tai.

Đơn giản thôi, không phải là ngươi còn một cái hóa thân thứ bảy chưa bao giờ xuất hiện trước mặt người khác sao? Tuy cái hóa thân này của ngươi được dấu diếm rất cẩn thận, chưa hề nói cho kẻ nào biết. Nhưng ngươi chớ quên là thế gian này luôn luôn có chuyện tai vách mạch rừng, điều mà ngươi cố dấu diếm đã bị ta phát hiện ra." Bảo Hoa cười chúm chím.

"Ta không tin là ngươi biết được chuyện gì rõ ràng. Có phải là ngươi nghe được vài tiếng phong thanh ở đâu rồi về ăn nói ngông cuồng nhằm trêu tức ta?" Lục Cực không hổ danh là kẻ địch nhiều năm của Bảo Hoa, tuy bí mật lớn nhất của mình bị xé toạc ra nhưng ả vẫn lấy lại bình tĩnh rất nhanh.

"Hẳn là ngươi tính dùng cái hóa thân thứ bảy này phòng khi chẳng may phải nằm xuống rồi vẫn có nó để mà sống lại. Tuy nó chỉ là một cái hóa thân nhưng với khả năng của ngươi nếu muốn một lần nữa khôi phục lại trí nhớ cũng như thần thông của mình thật chẳng phải chuyện gì quá khó khăn. Mà nếu ta không để mắt tới việc này, không khéo nhiều năm sau lại bị ngươi ám toán cũng nên. Chỉ là nếu căn theo thời gian thì cái hóa thân thứ bảy của ngươi dấu ở địa phương kia đã bị người ta bắt rồi." Bảo Hoa cười khẽ, sau đó thì thào như đang tự nói với chính mình.

"Cái gì, ngươi tìm ra chỗ dấu hóa thân của ta? Sao lại thế được, ngươi đã cho ai tới đó?" Lục cực nghe vậy liền thốt lên kinh hãi.

"Ngươi không chú ý đến thẳng bé tên là Hắc Ngạc xưa nay vẫn chưa bao giờ rời xa khỏi ta sao?" Bảo Hoa trả lời không chút đắn đo.

"Hắc Ngạc, chỉ là một thằng nhãi Hợp Thể Kỳ thì còn lâu mới đủ sức phá hủy cấm chế của ta!" Lục Cực nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm.

"Không sai, chỉ bằng vào hắn mà muốn tự mình phá hủy cấm chế thì đúng là chưa đủ. Nhưng trong tay hắn có thêm một kiện Huyền Thiên Chi Bảo khắc chế với trận pháp mà ngươi bố trí thì sao?" Bảo Hoa nhẹ nhàng đáp lời.

"Huyền Thiên Chi Bảo! Ngươi dám đem bảo vật bậc này cho hắn mượn, bộ không sợ hắn cầm theo bảo vật rồi chạy trốn mất sao?" Sắc mặt của Lục Cực tái xanh tái mét.

"Ta đã làm một vài thủ đoạn trên bảo vật đó thì cớ sao lại không dám cho Hắc Ngạc mượn dùng chứ. Tốt rồi, dông dài với ngươi từ nãy đến giờ cũng coi như báo đáp cạn tình cạn nghĩa với ngươi rồi. Tiếp theo đây ta sẽ tiễn đưa ngươi đi thêm một đoạn." Ban đầu thì giọng nói của nàng cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng lời cuối cùng lại trở nên cực kỳ u ám.

Tiếp theo đó những đóa hoa vốn đã lơ lửng phấp phới giữa làn sương trắng chợt léo sáng rạng rỡ, từng tiếng gió rít, tiếng chớp giật dần bắt đầu dấy lên dồn dập.

Giữa không trung chợt xuất hiện thêm một đóa hoa rất lớn, từng cánh của nó trong suốt, sắc bén vô cùng!

Lập tức sau đó, trong trung tâm thung lũng có vô số những lưỡi đao màu hồng nhạt thật lớn bay lượn điên cuồng.

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên!

Bất kể là biển sương mù hày những đóa hoa trong tích tắc đã biến thành một khối cầu sáng mờ mờ có đường kính lớn đến cả dặm dài.

Lại không biết bao lâu sau trôi qua, đến khi khối cầu sáng cùng với những dao động tràn ra khắp không gian tan đi, giữa thung lũng lúc này chỉ còn lại mỗi một dáng người thướt tha. Nàng than một tiếng nhẹ nhàng, thế rồi thân hình chợt mờ đi, sau đó không còn thấy đâu nữa.

----===000===-----

Cũng trong thời gian này, Hàn Lập và Nguyên Yểm đang cùng ngồi trò chuyện với nhau trên đỉnh một ngọn núi giống hệt như hai người bạn tốt đã từ lâu lắm chưa gặp.

Nguyên Yểm quả không hổ là một thủy tổ ở Ma giới, những điều tâm đắc mà hắn có được trong lúc tu luyện làm cho Hàn Lập cảm thấy cực kỳ mới mẻ và nể phục.

Còn về phía Nguyên Yểm tuy vẻ mặt vẫn lạnh như băng chẳng chút cảm tình nhưng ánh mắt hắn vẫn lộ ra một ta khác lạ. Xem ra hắn cũng rất hứng thú đối với những lý giải của Hàn Lập trong quá trình tu luyện. Mà ngay khi đang thao thao bất tuyệt về một bí thuật của mình, đột nhiên lời nói của Hàn Lập đình chỉ ngay tức thì rồi ngó qua một hướng xa xăm nào đó, thế nhưng lại đứng dậy cười ha ha:

"Nguyên huynh, xem ra Bảo Hoa đạo hữu đã báo thù thành công rồi. Nếu đã thế thì Hàn mỗ sẽ không quấy rầy huynh thêm nữa, ta sẽ rời đi luôn đây."

Hàn Lập chẳng đợi cho Nguyên Yểm kịp trả lời mà đã hóa thành một vệt cầu vồng màu xanh xé ngang trời bay đi.

Còn Nguyên Yểm vẫn cứ ngồi trên tảng đá, ánh mắt dõi theo vệt sáng đang tắt dần nơi cuối chân trời, vẻ mặt không sao dấu nổi nỗi bất đắc dĩ trong lòng.

Mà ở một nơi nào đó Ngân Nguyệt đang rất lo âu thấp thỏm.

Ở bên cạnh nàng có một ông lão với một thanh niên vai khoác áo choàng, mái tóc màu bạc tung bay phấp phới. Hai người này đúng là Mạc Giản Ly và Ngao Khiếu, những lão tổ tiên của hai tộc Nhân và Yêu.

Ba người vừa thấy bóng dáng của Hàn Lập hiện ra từ trong không trung tức thì liền cười rạng rỡ.

Mà Ngân Nguyệt còn không kìm được lòng trực tiếp bay tới đón chào.

Ba tháng sau, trên không trung hồ Lam Bộc lừng lãy tiếng tăm ở Ma giới có một chiếc thuyền trong suốt đang lướt đi. Mặt ngoài của chiếc thuyền được chạm trổ những ký hiệu hoàn toàn trái ngược với những chiến thuyền bay khác tại Ma giới, nó đang lướt đi với tốc độ nhanh không tưởng được như chẳng xem mấy tầng cấm chế trên mặt hồ này ra gì.

Những chiếc thuyền của dân chúng trong Ma tộc đang đi lại phía dưới thấy vậy liền giật mình, nhưng sau khi quan sát kỹ lại thì ai nấy đều lập tức thay thế bằng vẻ kinh sợ.

Thậm chí còn có một vài gã Ma tộc còn nhìn tới chiếc thuyền trên trời làm lễ thăm hỏi. Vì ai nấy đều hiểu rằng, dám có thái độ ngông nghênh như vậy thì chỉ có thể là thánh tổ Lam Bộc hoặc là những thánh tổ danh tiếng khác ở Ma giới mà thôi.

Những gã Ma tộc bình thường bên dưới nhìn lên, có người tỏ ra cực kỳ tự hào, có người lại dấy lên một cỗ quyết tâm ở trong lòng.

Ở trên chiếc thuyền trắng trong bằng ngọc chính là Hàn Lập. Hắn xuất phá từ nơi rất xa xăm ở Ma giới, đi qua hơn mười pháp trận truyền tống ở các thành thị lớn mới tới được nơi này. Mà mục đích của hắn cũng chỉ bởi Tử Linh mà thôi.

Năm đó hắn đã đồng ý với nàng, chỉ cần mình có đủ khả năng là sẽ giúp cho nàng thoát khỏi ràng buộc với Lục Cực, tiếp đó sẽ đưa nàng trở về Linh giới, tìm cách giúp nàng khôi phục lại thân thể Nhân tộc của mình.

Lúc này Lục Cực đã nằm xuống trong tay Bảo Hoa, còn ở Ma giới thì chẳng có điều gì có thể uy hiếp đến mình, vì vậy tất nhiên là hắn thoải mái đi thực hiện lời ước hẹn năm xưa.

Còn vị thánh tổ tên là Lam Bộc ở đây cũng là một thành viên bị nhốt trong phong ấn. Tuy lúc này mụ ta đã trở về nhưng chắc chắn là đã nghe lời đồn về hắn rồi.

Chính vì vậy ngay cả khi biết hắn là một tên Nhân tộc nhưng cũng tuyệt đối chẳng dại gì mà dây dưa vào.

Trong tâm Hàn Lập tĩnh như nước, chiếc thuyền màu trắng được hắn điều khiển đến một khu rừng rậm bên cạnh tòa thành rồi lượn thêm vài vòng, sau đó mới chịu chậm rãi đáp xuống dưới.

Phốc phốc!

Vài tầng cấm chế bị thần niệm mạnh mẽ của Hàn Lập áp xuống tạo thành một lỗ thủng rộng đến vài chục trượng. Chiếc thuyền không đợi cho cấm chế khôi phục, nó lập tức lướt thẳng vào trong lỗ thủng đó.

Mà ở phía dưới lớp cấm chế là vài tòa lâu đài đã được người ta dựng lên vững vàng trên mặt đất. Trước cổng còn ghi thêm ba chữ sáng lấp lóe thật lớn, "Quảng Nguyên Trai".

Cùng lúc đó, trên tầng thứ tư của tòa lầu có một cô gái mặc áo gai đang nằm dài nhởn nhơ đọc sách. Bỗng nhiên nàng bật dậy, bấm bấm nhẩm nhẩm gì đó rồi ngón tay lại hoa lên, trên mặt lập tực hiện ra nét kinh ngạc pha lẫn vui mừng.

"Tiểu thư, hỏng rồi! Có người đột nhiên phá hủy cấm chế xông vào!" Giọng nói hốt hoảng của bà lão nào đó thốt lên từ tầng lầu phía dưới.

"Dì Chu đừng lo, người đến không phải kẻ địch đâu, mà là một vị khách quý đó." Người thiếu nữ áo gai hé môi cười, tỏ vẻ rất hưng phấn.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh