TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Phàm Nhân Tu Tiên Chương 1933: Phế Thành

Chương 1933: Phế Thành
Phàm Nhân Tu Tiên
Trọn bộ 2444 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Ở phía xa, một tên hóa thân khác đang chiến đấu với linh khu như nhận được truyền tin, vầng huyết quang trên người vội tăng lên bức lui linh khu, rồi thân hình văng ngược về trở lui về phía sau.

Chỉ trong chớp mắt ba người hợp nhất thành một đạo độn quang chạy đi.

Tiếp theo từ xa truyền lại một tiếng !

Tiểu tử, việc này chưa chưa xong bây giờ trong tay ta không mang theo bảo vật lên không thể làm gì được ngươi, nhưng nếu lần sau gặp mặt lão phu nhất định phải đem ngươi trừu hồn luyện phách để báo thù này.

Tên thiếu niên cầm đầu truyền đến những tiếng trầm hùng oanh long, sau mấy lời từ phía xa chỉ còn một điểm nhỏ huyết quang tiêu thất.

Ma đầu này vừa ý định đã dứt khoát rút lui cũng không có ngoái đầu lại.

Hắn phi thường khẳng định hàn lập sẽ không đuổi theo truy sát.

Kim mao cự viên vẫn đang đứng thẳng trong không trung, khuôn mặt vô cảm nhìn về phía đại địch đúng là không có ý định đuổi theo.

Một bên linh khu cũng loé lên hiện ra bên cạnh cự viên thúc thủ vô sách mà đứng.

Cự viên bỗng hừ lạnh một tiếng, ngoài thân lóe lên kim quang đem pháp tướng ba đầu sáu tay biến mất, rồi dẫm chân một cái đem thân thể biến nhỏ xuống mấy trăm lần, khôi phục hình người.

Nhưng sau khi hoàn lại hình dáng, Hàn lập cũng không có gì vui sướng mà lại ngưng trọng vài phần .

Mới chỉ là mấy khối hóa thân vậy mà đã bị vướng tay đến thế. Nếu đổi thành bản thể đến còn không biết mạnh mẽ tới cỡ nào tu sĩ Đại Thừa Kỳ quả là lợi hại Danh bất hư truyền! Nếu so với nghe đồn có lẽ càng phải đáng sợ ba phần. Hàn lập ánh mắt đưa về thì thào đôi câu.

Tiếp đến vẫy linh khu một cái

Linh khu liền hoá thành một đạo xanh mờ tiến nhập vào trong thân thể hắn.

Mười ba con phệ kim trùng cũng xoay quanh từ trên lao tới.

Hàn lập đem tay áo bào vung lên, từ trong ống tay cuộn ra một mảnh thanh hà đem linh trùng đều thu thập vào trong tay áo tiếp theo hai mắt nhắm lại rồi tay bấm pháp quyết lẩm bẩm.

Sau đó một cái to bằng ngón cái Huyết tự bỗng từ giữa trán hiện ra, quang mang mờ mờ chớp động.

vài cái hơi thở sau, Hàn lập hai mắt mở ra vui mừng tự nói một câu.

"Quả nhiên hữu hiệu, Tử ngôn đỉnh không thể chạy xa!"

Thanh âm chưa dứt, Hàn lập bàn tay pháp quyết mười ngón không ngừng bắn ra các loại phức tạp thủ ấn đồng thời huyết văn giữa trán cũng chợt ám chợt minh chớp động liên tục.

Chỉ một lát sau ở phía xa xa một đạo độn quang màu đen đanh nhanh chóng bắn đến.

Phía trong độn quang, hiển nhiên là cái tử đỉnh đang quay tròn chính là lúc trước chạy đi tử ngôn đỉnh

Nhưng cái đỉnh này vừa độn đến cách Hàn Lập mấy trăm trượng lại bỗng nhiên dừng lại, rồi hiện ra nguyên hình Tử Sắc tiểu đỉnh.

Cái đỉnh này phía ngoài co duỗi liên tục, phát ra từng tiếng ngân vang không muốn tiến tới Hàn Lập.

Nhưng cái này đã bị hàn lập dùng huyết văn lên sinh ra một loại liên hệ tâm thần, làm cho nó cũng không muốn rời đi.

Hàn Lập nhìn tiểu đỉnh nét tươi cười càng đậm thêm mấy phần, huyết văn trên trán loá lên bay về trước xoay quanh.

Cùng lúc hắn mấp máy miệng phát ra một tràng chú ngữ, mười ngón tay liên đạn bắn ra từng loại pháp quyết sáng loà cùng nhau chìm vào tiểu đỉnh.

Tiểu đỉnh lập tức run lên, phát ra một tiếng rồng ngâm thật lớn sau đói chớp lên rồi nhanh chóng hướng thẳng về phía huyết văn bắn tới.

Tiếp theo quang mang lóe lên đem huyết văn cũng chìm luôn vào trong tiểu đỉnh.

Đỉnh này ba chân phía ngoài đều nổi lên một tầng huyết sắc, đồng thời mấy cái âm thanh ngân dài lên vang dội tựa như trở lên cực kỳ vui mừng.

Hàn lập coi thấy cười nhẹ một tiếng, lúc này mới nhấc tay hướng tiểu đỉnh điểm tới một chút.

Tử sắc tiểu đỉnh hoảng động một cái, nhưng tỏ ra nge lời cực kì bay đến rồi hóa thành vài tấc nhỏ mê người vững vàng rơi vào lòng bàn tay hắn.

Hàn Lập trong lòng mừng rỡ, thở dài một hơi đem tiểu đỉnh hướng trước mắt nhấc lên, hai luồng lam mang trong mắt chợt lóe cẩn thận xem xét.

Chỉ thấy tiểu đỉnh một màu tím nhạt, nhưng mặt ngoài minh ấn vô sô thần bí phù văn, lại có một tầng trống chứa hắc khí đem toàn bộ đỉnh bao phủ vào trong.

Hàn lập hai mắt hơi nheo lại, bỗng nâng đỉnh lên, rồi vô thanh vô tức đem mấy đạo kim sắc phù văn dán lên tiểu đỉnh

Tiểu đỉnh chỉ kịp phát ra một tiếng ngân nhỏ, linh quang bên ngoài chợt tắt lại biến thành một đỉnh bình thường, không còn dáng vẻ yêu dị thông linh như trước nữa.

Vẫn chưa xong, mườii đầu ngón tay Hàn lập bắn ra vô số hồ quang ầm ì hóa thành một cái lưới điện màu vàng mà chụp tiểu đỉnh vào trong.

Sau một trận đùng đùng liền thu nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay.

Hàn Lập lúc này mới buông lỏng cánh tay phất một cái liền hiện ra một cái hộp bạch ngọc tinh xảo.

Kim cầu lóe lên liền bị thu vào trong đó.

Tiếp theo ống tay áo lại nhanh chóng hướng hộp ngọc vẫy ra một loạt các loại bùa chú minh ấn thành mini pháp trận trên nắp hộp.

Hàn lập vậy mà đem tiểu đỉnh nhất thời phong ấn lại.

Sau khi đem hộp ngọc thu hồi, lúc này hắn mới chân chính thở một hơi dài.

Tuy rằng cái tử ngôn đỉnh này, dùng bí thuật của Xa Kỵ Cung mà cướp đoạt trong tay tên hóa thân Huyết quang thánh tổ, nhưng hiện giờ nó vẫn còn lưu giữ một tia thần niệm của lão ma, chưa được khu trừ tế luyện lại thì hắn làm sao có thể sơ sài cất dấu.

Bất có được kiện huyền thiên tàn bảo này Hàn Lập trong lòng vui sướng dị thường, nhưng đối với kiện vạn kiếm đồ bị hỏng cũng hơi đau lòng.

Bảo vật này hắn chỉ mới tế luyện hoàn thành, vốn là kiện lợi khí dùng để đối phó với Ma tộc đại quân, kết quả mới một trận đã biến thành hư ảo nên cũng không cấm khỏi phiền muộn đôi chút.

Nhưng hàn lập nhớ tới lời Ma trước khi đi lại tỏ ra ngưng trọng.

Cũng như Ma này nói mà thôi, sở dĩ lúc này có thể đánh lui ba gã hóa thân Đại Thừa cái chính là đối phương vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng mà vội vã tìm tới cửa, cộng thêm dựa vào hai kiện huyền thiên tàn bảo đều ngoài ý muốn, cái khắc chế cái mất.

Nếu hắn mà hợp vơi thống lĩnh đại quân Ma Tộc, rồi đem thủ pháp phòng bị choThải quang tháp lại tìm tới thì sao có thể đẩy lui được ba cái hoá thân, quả thật là một việc rất không hay.

Hàn lập im lặng mắt chớp lên suy nghĩ.

Bỗng hắn liền cười to một tiếng đứng lên.

Ta thật là buồn lo vô cớ rồi ! Hắn như thế nào lại để cho đối phương cơ hội lần thứ hai ngăn chặn mình, tính toán thời gian, nếu đối phương đến đại bản doanh Ma tộc tối thiểu cũng phải ba bốn tháng thời gian, mà thời gian dài như thế thì hắn đã sớm lén chạy về Thiên Uyên thành rồi. Hàn lập nghĩ thầm đến đây liền nơi lỏng sắc mặt lại trở lên bình thường.

Bất quá trước đó hắn còn phải làm một việc, chính là tìm đến gần đây nơi co Hoàng tuyền địa hoả một chuyến

Lúc trước thệ ngôn với Xa Cung Kỵ hắn cũng không muốn bản thân tâm thần bị phản phệ.

Cũng là đối với hỗn độn nhị khí thật sự động tâm.

Bây giờ huyết quang thánh tổ hóa thân bị hao tổn thối lui, nghĩ đến trong khoảng thời gian ngắn tuyệt không khả năng tiếp tục truy tới, thật là cơ hội tốt để làm việc này.

Nhưng Xa Kỵ Cung một khi đã là Ma Tộc Thánh Tổ, hắn tự nhiên tuyệt đối không hoàn toàn tin vào lời nói của đối phương, mà âm thầm làm tiếp chuẩn bị rồi sau đó mới có thể theo lời của đối phương mà làm.

Về phần số phận Ỷ Thiên thành những danh hợp thể tồn tại đã bị bại lui, tuyệt nhiên vô pháp bảo vệ, cũng không cần phải trở lại.

Hàn Lập tâm tư linh động, trong nháy mắt đã xác định chủ ý, lúc này quay người lại, bên ngoài thân thanh quang chợt lóe, liền hóa thành một đạo thanh sắc cầu vồng phá không bay lên.

Lúc này, Cự ma đã chạy một lúc lâu đến hơn mấy vạn dặm, liền đem pháp thân thu lại, rồi đem tế ra huyết sắc tiểu thuyền, cùng hai tên hóa thân khác đứng ở trên nó, thôi động bảo này thẳng hướng Ỷ Thiên thành chạy đi.

Trên đường phi độn, ba gã Huyết Quang thánh tổ hóa thân đều thần sắc ngây ra, không nói một lời.

Mấy ngày sáu, ba ma tựu từ phía xa thấy được những bức tường chỉ còn một nửa của Ỷ Thiên thành, mà Ỷ Thiên thành phía trên không lại từ lâu bao phủ hơn nửa bởi ma khí đen kịt,

Khi huyết sắc tiểu thuyền tiến tới tường thành, trong chốc lát, phía trên không ma khí lập tức quay cuồng, hiện ra một đội ma thú giáp sĩ cung kính tiến lên nghênh đón.

Lập tức đem chỗ truyền tống trận đến thánh tộc đại quân gần nhất mở ra, bọn ta muốn ngay lập tức rời đi nơi đây !

Tên thiếu niên cầm đầu chờ đến gần Vạn tượng ma kỵ một chút, lập tức băng lãnh phân phó.

"Tuân mệnh, thánh tổ đại nhân!"

Lúc trước Huyết Quang thánh tổ thần niệm phủ xuống ký phụ một màn, nơi đây trung cao giai Ma tộc cũng đều tận mắt nhìn thấy, đội vạn tượng Ma kỵ này cũng nhận ra được hóa thân Thánh Tổ, lúc này kỵ sỹ cầm đầu khiêm tốn khom người, cung kính thi lễ.

Nửa tháng sau, Hàn Lập biến thành thanh cầu vồng tại vạn trượng cao một nơi địa phương một đường đi nhanh.

Lúc này hắn độn quang kỳ ảo vô cùng, lại đem pháp lực to lớn đem không trung ba động đều thu liễm vào bên trong, nếu không phải là thần niệm của đại thần thông chi sĩ tỉ mỉ quan sát, tuyệt đối vô pháp phát hiện ra thanh cầu vồng tồn tại.

Bây giờ Hàn Lập đang từ một tòa nhân tộc thành trì trên không bay qua.

Tòa thành này cũng không tính đại, dù trước khi Ma tộc phủ xuống cũng bất quá là một tòa thành nhỏ, nhưng lúc này hoang phế một mảnh không còn bóng người sớm bị nhân tộc bỏ rơi nhiều năm rồi.

Lấy Hàn Lập độn tốc, chỉ khoảnh khắc công phu trên không trung liền lướt qua, nhưng khi hắn thần niềm phía dưới đảo qua lại thốt ra "Di" một tiếng độn quang liền vụt tắt hiện ra thân hình ở trên cao.

Hai mắt hắn hướng phía dưới đảo qua chớp động không thôi trên mặt tràn đầy ngoài ý muốn !.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh