TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Phàm Nhân Tu Tiên Chương 1915: Ỷ Thiên Chi Chiến (8)

Chương 1915: Ỷ Thiên Chi Chiến (8)
Phàm Nhân Tu Tiên
Trọn bộ 2444 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Những Già Luân chiến ma này tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Hóa Thần, cộng thêm công pháp cũng lợi hại hàng đầu, tu sĩ phổ thông khó có thể chống lại nổi.

Mấy chục ma vật cầm đầu thần thông vượt xa đám tồn tại cùng cấp, cả đám hung mãnh dị thường, cho dù mấy người liên thủ cũng bị chiến ma liên tiếp đánh tan, lại khai mở một đường máu thẳng vào trong Ỷ Thiên thành.

Nhưng đúng lúc này, mặt đất gần một vùng tường thành đột nhiên rung động một trận, từ trong lòng đất thoáng cái bay ra ba mươi tên kim sắc khôi lỗi to lớn, trong tay cầm đủ loại binh khí, mặt không biểu cảm đem toàn bộ số Già Luân chiến ma ngăn trở lại.

Các loại thần thông bảo vật bay múa rợp trời, thanh âm bạo liệt oanh minh không ngừng!

Những kim sắc khôi lỗi này thân thể kiên cố như pháp bảo, binh khí trong tay vũ động mơ hồ mang theo một tia thiên địa lực lượng, cộng thêm vị trí đứng trên cao nên không có chút ý sợ hãi, thoáng cái đã giằng co bất phân thắng bại với Già Luân chiến ma.

Nhìn thì toàn trường có vẻ nghiêng về phía Ma tộc mấy phần, nhưng phía Nhân tộc dựa vào các loại cấm chế cũng miễn cưỡng chống lại đại quân đang điên cuồng công kích.

Thắng bại hiện phải dựa vào tranh đấu của đám tồn tại Hợp Thể, xem xem phía nào chiếm được thượng phong.

Mà lúc này, nhánh quân Ma tộc trên không trung biến thành huyết vân khổng lồ quay cuồng dũng động, tiếng thú rống vang vọng trên hư không kèm theo những tiếng nổ liên tiếp, còn có tiếng người rống to cùng những tiếng vèo vèo xé gió phá không truyền ra.

Trong nhất thời căn bản không nhìn ra tình hình thắng bại.

Về phần hai người Ngân Quang tiên tử cùng Lâm Loan tiên tử, dưới sự điên cuồng tấn công của nữ tử nhỏ xinh cùng bạch bào nam tử thì liên tiếp lùi về sau, bộ dáng không chống đỡ được quá lâu.

Tồn tại đỉnh giai của Nhân tộc trong tranh đấu tựa hồ không ổn!

...

Hàn Lập vung một tay lên, bảy mươi hai thanh thanh sắc phi kiếm liền bay ra hoá thành bay mươi hai đóa hóa sen màu xanh lăng không bay lượn, quay tròn chuyển động về trước, chém đám song đầu sư tử thành vô số mảnh vụn.

Có điều trên mặt hắn không chút vui mừng mà lại khẽ cau mày.

Từ khi hắn bị thất sắc bảo tháp kia hút vào không gian kỳ quái này, hào quang bốn phía tự huyễn hoá ra vô số quái thú khác nhau, không ngừng phát động công kích với hắn.

Những loại quái thú này căn bản không thể tạo thành uy hiếp đối với hắn, dụng một kiếm trận đơn giản liền dễ dàng diệt sát sạch sẽ. Nhưng diệt một lớp thì sinh một lớp, cuồn cuộn không ngừng tựa hồ vô cùng vô tận!

Hàn Lập thật ra cũng không quá để tâm, dù sao bản thân hắn rơi vào không gian đặc thù của Tu Di Chi Bảo không phải một lần, có điểm nắm chắc thoát khỏi loại bảo vật này.

Lúc này một mặt hắn khu sử bảy mươi hai thanh phi kiếm hộ thân ép đám quái thú không thể tới gần, một mặt bắt đầu kiếm tìm không gian tiếp điểm, tính dùng bí thuật cưỡng chế mở không gian thoát khốn mà ra.

Nhưng không bao lâu sau hắn lại phát giác ra có điểm không đúng.

Cái không gian lưu ly của thất sắc bảo tháp này tựa hồ có điểm tương đồng cùng Trấn Ma Toả kia, tựa như vô biên vô hạn. Với thời gian phi độn dài như thế mà không tìm được một tiếp điểm không gian nào.

Trong lòng hắn cả kinh dừng cước bộ, bắt đầu tìm kế sách thoát thân khác.

"Xem ra phải tìm cách tìm được không gian tiếp điểm, mới có thể cậy mạnh phá vỡ chướng bích không gian"

Hàn Lập trầm ngâm giây lát nhất thời có quyết định.

Nhưng vào lúc này, thất tầng hào quang bốn phía đột nhiên thả ra một đám quais thú khác.

Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, đám phi kiếm trước người cuồn cuộn phóng tới, vô số liên ảnh màu xanh quét qua bốn phương tám hướng một lượt.

Nơi nào liên ảnh đi qua thì những quái thú kia đều tứ phân ngũ liệt, chịu chung vận mệnh với số quái thú trước đây, đều một kiếm giết sạch sành sanh.

Nhưng thần sắc Hàn Lập lại có vẻ âm trầm, trong lòng có phần tự nhủ.

Không biết có phải là ảo giác hay không nhưng những huyễn thú mới này tựa hồ tựa hồ còn mạnh hơn so với trước một chút, pháp lực tiêu hao nhiều hơn những lần trước một chút.

Tuy rằng khác biệt là nhỏ nhưng nếu cứ thế này thì đúng là có khả năng uy hiếp tới hắn.

Trong lòng định kế, lúc này Hàn Lập không chút do dự đưa một ngón tay điểm vào giữa trán.

Một đạo hắc quang quay tròn phập phù xuất hiện, một hắc nhãn đen kịt hiện ra.

Chính là Phá Diệt pháp mục!

Hắc nhãn này được nuôi dưỡng trong cơ thể hắn trong nhiều năm như vậy, đã luyện được không ít thần thông huyền diệu, lúc này vừa lúc cần pháp mục thần thông tìm kiếm không gian tiếp điểm.

Hàn Lập đưa đơn thủ kháp quyết, con mắt giữa trán chậm rãi mở ra, bên trong chớp động hắc quang liên hồi, ẩn ẩn còn có phù văn hiện quanh tứ phía thần bí vạn phần.

Phù văn bốn phía tròng mắt chợt tăng, từ trong pháp mục liền phun ra một sợi tơ màu đen, chợt loé liền tiêu thất trong không trung.

Hai con mắt bình thường của Hàn Lập nhắm lại, con mắt giữa trán đột nhiên mở to ra, thân hình chợt loé lên liền hoá thành một đạo kinh hồng bắn nhanh đi.

Phương hướng bay đi chính là hướng sợi tơ màu đen tiêu thất!

Lúc này, quầng sáng phía trước đột nhiên hoảng động một trận, lại có quái thú mới ngưng tụ thành từ trong xông ra, vừa lúc chắn đường hắn.

Hai mắt Hàn Lập không mở nhưng với tình hình trước mắt rõ như trong lòng bàn tay.

Đôi mày của hắn thoáng dựng thẳng, thôi động pháp quyết, thoáng cái tất cả phi kiếm màu xanh ông minh một trận rồi tụ về phía trước, chợt mơ hồ liền huyễn hoá ra một thanh cự kiếm màu xanh, hung hăng trảm một cái.

Một đạo thanh quang trăm trượng chợt loé bổ tới, nơi nào thanh quang đi qua thì tất cả quái thú đều đánh cho tán loạn tiêu thất, hình thành trong đám này một cái thông đạo bằng phẳng.

Pháp lực trong cơ thể Hàn Lập cuồn cuộn tuôn ra, thanh hồng chợt loé lên lao ra khỏi quái thú, sau mấy cái chớp động liền tiêu thất tại cuối hư không.

Lúc này số quái thú thành hình còn lại mới gầm nhẹ một tiếng, sau đó điên cuồng đuổi theo.

Hai canh giờ sau, trước một toà tháp bảy tầng cao mấy trăm trượng, hai mắt Hàn Lập lại một lần nữa mở ra quan sát, trên mặt tràn đầy vẻ ngưng trọng cùng không thể tin nổi.

Cự tháp này như được tạo thành từ một khối cự thạch duy nhất, toàn bộ màu xám trắng, tại đỉnh tháp còn có một khối tinh cầu hình mắt người thật lớn, quỷ dị dựng đứng tại nơi đó.

Ngoài ra, tại tầng một của cự tháp còn có thêm một cái cửa lớn cao mười trượng, hai cánh cửa đóng chặt.

Mà ở cách hắn không xa, vô số những thước ảnh ngân sắc dài ngắn to nhỏ khác nhau tự đánh một đoàn quái thú phân thân toái cốt, lần nữa biến thành điểm điểm linh quang tiêu thất.

"Cố ý giấu đi không gian tiếp điểm nơi này sao? Thật đúng là thông minh, xem ra muốn tìm được không gian tiếp điểm thì đành phải xông vào rồi."

Hàn Lập thì thào hai tiếng, trở tay xuất chiêu, thước ảnh xa xa thoáng cái ào ào tiêu thất.

Sau một thoáng, trong lòng bàn tay chợt lóe ngân quang, một cái thước ngắn chợt hiện ra.

Ánh mắt Hàn Lập nhìn lại tinh cầu to lớn trên đỉnh tháp. Đột nhiên trong mắt chợt lóe tinh quang, đưa cây thước bạc trong tay lăng không bổ xuống.

Không gian chợt dao động, một thước ảnh màu bạc phập phù xuất hiện trên bầu trời cự tháp, hung hăng bổ xuống.

Phốc một tiếng!

Ngay khi thước ảnh màu bạc gần va chạm với tinh cầu, trong nháy mắt cự tháp chợt phát ra một tầng phù văn thất sắc, thước ảnh vừa va vào tầng phù văn này thì lập tức chìm vào trong đó.

Hàn Lập biến sắc.

Không phải công kích của hắn bị tiêu thất mà là bị tầng phù văn hút vào.

"Quả nhiên là như thế! Bảo tháp này ngoài hóa trong hiện mà thành, không thể trực tiếp phá hỏng từ bên ngoài."

Hàn Lập thì thào hai câu, bộ dáng có điểm bất đắc dĩ.

Nhưng ngoài thân hắn lập tức tái hiện độn quang, từ từ bay về cửa lớn.

Chưa tới gần mà hắn đã giơ một tay, hướng cửa đá vỗ một cái.

"Oanh" một tiếng, một đại thủ màu xanh hiện ra, hùng hổ đập tới.

Sau một tiếng trầm đục, không ngờ cửa đá lại dễ dàng bị đẩy từ ngoài vào trong, lộ ra một hành lang tỏa ra bạch quang nhàn nhạt.

Hàn Lập khẽ động, sắc mặt biến ảo vài lần. Thân người không chút dừng lại, ngông nghênh trực tiếp bay vào.

Phía sau cửaa lớn là một thông đạo được lát đá xanh, trực tiếp thông tới một cánh cửa lớn cách đó không xa.

Hai mắt Hàn Lập khẽ nhíu lại, trong mắt chợt lóe lam quang, tính trực tiếp dùng linh mục thần thần từ xa thấu thị cửa đá một lần.

Nhưng linh mục mới thâm nhập vào cửa đá được khoảng mấy thước lại bị một tầng kim quang hất ngược ra sau.

Ánh mắt vừa mới tiếp xúc liền cảm thấy vô cùng đau đớn, đồng thời còn có một cỗ hấp lực quỷ dị hút lấy ánh mắt của hắn vào trong.

Trong lòng Hàn Lập hoảng hốt một trận!

Dù sao hắn cũng không phải là hạng tu sĩ tầm thường, cơ hồ ngay tức khắc Đại Diễn Quyết trong cơ thể tự hành điên cuồng vận chuyển, một cỗ thanh lương khí tràn tới hai mắt mới miễn cưỡng thu liễm ánh mắt. Đồng thời trước người chợt lóe lên một đạo thanh ảnh. một thân thể màu xanh chắn trước người hắn, chừng đó thủ đoạn mới triệt để ngăn trở tia kim quang kia.

Lúc sau Hàn Lập một thân đổ đầy mồ hôi lạnh! Hắn chưa có thấy qua mấy lần cấm chế lợi hại như thế.

Lúc này sự coi thường còn sót lại trong đầu Hàn Lập hoàn toàn tan biến.

Thân thể màu xanh kia chính là hoá thân Chi Tiên linh thể của hắn.

Sau khi cân nhắc một chút, hắn không những đem bảy mươi hai thanh phi kiếm tế ra mà tay áo còn rung lên, mười hai con tử văn linh trùng sau một tiếng ông minh liền từ trong linh thú hoàn bay ra, bay lượn xoay quanh trên đỉnh đầu.

Hai tay hắn lại lật chuyển. Thước bạc ngắn trong tay chợt loé lên tiêu thất mà thay vào đó hiện ra hai toà tiểu sơn một xanh một đen, được hắn nâng ngang trước người.

Mời dịch và đăng ký dịch Phàm Nhân tại đây: click here (http://4vn/forum/showthread.php?p=646462#post646462)

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh