TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Phàm Nhân Tu Tiên Chương 1355: Tử Ảnh - Thánh Hoàng

Chương 1355: Tử Ảnh - Thánh Hoàng
Phàm Nhân Tu Tiên
Trọn bộ 2444 Chương
Tác giả Vong Ngữ

“Không sai, căn nguyên phải mấy vạn năm sau mới xuất hiện công thành, nhưng bây giờ lời đồn đãi thậm chí có thể bộc phát bách tộc đại chiến đấy” Lão tăng thì thào.

“Kim Việt huynh hà tất phải rào trước đón sau, việc này ta cũng biết, nhưng những chuyện vừa nói có quan hệ với nhau thế nào chứ, giữa các tộc hiện nay đang căng thẳng, chỉ sợ đều sẽ bị cuốn vào đại sự này” Đạo sĩ vẫn có chút không tin nói.

“Sợ bị cuốn vào ? Hắc hắc... Nếu chuyện này xuất hiện, một tộc nào đó muốn tránh là co thể được sao ?”

“Căn cứ vào mỗi lần Huyền Thiên Linh Bảo xuất thế năm xưa, mỗi một lần đều xãy ra mưa máu gió tanh mới có thể xuất thế bảo vật, chủng tộc nào cuối cùng đoạt được và cung phụng cho bảo vật này, đều có khả năng mời gọi một vị Linh Đồng thủ hộ cho Tộc và trở thành cường đại chủng tộc trong Linh Giới, những cấp tồn tại Chân Linh này có thể tranh cao thấp với tiên nhân ở Tiên Giới. Dĩ nhiên trước khi mời được cường đại Chân Linh xuất hiện, tộc đoạt được bảo cũng phải có năng lực giữ bảo vật, nếu không cũng chỉ là mang họa vào thân. Nếu Tộc nào đoạt bảo quá yếu nhược, ngược lại còn phải cuống cuồng dâng hiến bảo vật để cầu xin sự che chở của các chủng tộc cường đại khác, hoặc là trực tiếp đi thật xa vào Man Hoang để vứt bỏ nó đi, nhằm tránh được mối họa diệt tộc” Lão tăng từ tốn nói.

Đạo sĩ nghe nói lộ vẻ bất phục nhưng cũng không ngắt lời tăng nhân.

Tăng nhân trầm ngâm lại một chút rồi nói tiếp:

“Theo lý thuyết, Huyền Thiên Linh Bảo xuất thế trong Tộc nào, nguyên bản lưỡng tộc bọn ta rất khó đoán được. Nhưng trong Yêu Tộc có một vài vị Hợp Thể Kỳ có thiên phú thần thông “Dự Ngôn”, bởi vì tự biết được không có khả năng trải qua Đại Thiên Kiếp nên dứt khoát kích phát tiềm lực để bói quẻ dự đoán tương lai. Kết quả qua quẻ biểu hiện, Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm sẽ xuất hiện tại phía tây bắc Phong Nguyên Đại Lục trong Nhân Tộc chúng ta, mặc dù Phong Nguyên Đại Lục là đại lục nhỏ nhất trong ba khối đại lục, nhưng số chủng tộc cường đại nhiều hơn so với các đại lục khác. Phía Tây Bắc đại lục chúng ta bao gồm Nhân Tộc, Yêu Tộc, Linh Tộc, Mộc Tộc, Dạ Xoa Tộc và Ảnh Tộc gọi chung là Thất Đại Chủng Tộc của đại lục. Tin tức này tuy hiện giờ chỉ có Nhân Yêu lưỡng tộc biết được, nhưng dù sao trong chúng ta cũng có thám tử của dị tộc, nhà tranh sao che được gió lớn, một khi bị các dị tộc khác biết được thì hậu quả vô cùng khôn lường, ngươi hẳn cũng rõ rồi chứ” Lão tăng nói xong, gương mặt mang đầy vẻ cười khổ.

“Cái gì ? Lại có cả chuyện đến như thế à, như vậy chẳng lẽ Nhân Tộc chúng ta sẽ bị diệt tộc sao ?” Gương mặt của đạo sĩ trở nên xanh mét.

“Dựa theo truyền thuyết Thượng Cổ, chỉ cần trong một thời gian nhất định bên trong một khu vực có đại lượng cường đại sinh linh bị diệt, liền có khả năng thông qua Huyết Tế Pháp Thuật thần bí triệu hoán được Huyền Thiên Linh Bảo trong khu vực này. Dĩ nhiên với thực lực của các Tộc chúng ta, một số cường đại chủng tộc khác tuyệt không ngại diệt sát toàn bộ để cử hành triệu hoán huyết tế đâu. Trong lần Bách tộc đại chiến lúc trước, không phải là Hóa Vô Thuẫn bài danh đệ tứ được chủ nhân mang theo liên tục chạy trốn trên ba đại lục hết vạn năm sao, cơ hồ đã cuốn hết bảy tám phần các chủng tộc trên đại lục vào vòng tranh đấu, mà các chủng tộc nhỏ yếu cơ hồ đều trở thành đối tượng huyết tế. Huống hồ cho dù bảo vật này đang nắm giữ trong tay, các Tộc ở Tây Bắc chúng ta chỉ cần biết bảo vật này ở trong khu vực của mình, bởi vì muốn tránh khỏi vận mệnh bị huyết tế và bộc phát đại chiến, sẽ nhanh chân nhượng lại bảo vật cho chủng tộc khác để bọn chúng trở thành đối tượng huyết tế” Tăng nhân thở dài nói.

“Thì ra là thế… Không lẽ các ngươi để vài tên phi thăng tu sĩ đột nhiên ly khai khỏi Thiên Uyên Thành rồi đi đến các khu vực dị tộc, chẳng lẽ là hoài nghi…” Đạo sỹ hốt nhiên hiểu ra nói.

“Không sai, Huyền Thiên Linh Bảo là bảo vật cỡ nào chứ, đây là loại nghịch thiên chí bảo có uy lực nghịch chuyển pháp tắc của một giới và không nhất định là vật xuất thân từ Linh Giới chúng ta, cũng có thể là do các giới thấp hơn mang đến. Mặc dù khả năng này cực kỳ thấp nhưng trong vòng trăm năm nay, phàm là nơi nào có phi thăng tu sĩ đều đã được ta phái ra khỏi Thiên Uyên Thành chấp hành các nhiệm vụ nguy hiểm. Mặc kệ nhiệm vụ có hoàn thành hay không, nhưng trong một khoảng thời gian đáng kể bọn họ vô phương quay lại Thiên Uyên Thành”

“Đương nhiên nếu tu sĩ bản địa nào bị hoài nghi thì cũng sẽ bị điều ra ngoài Thiên Uyên Thành bằng nhiều lý do khác nhau, cho tiến vào Man Hoang Chi Địa. Như vậy ngoài phi thăng tu sĩ cũng có một nhóm tu sĩ có tư chất hơn người bị phái đến Man Hoang, làm như vậy thật sự có điểm tốt, nếu trong bọn chúng có người đang giữ Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm thì đây cũng là phương cách đem tai họa đẩy đi nơi khác. Còn nữa, nếu trong đại chiến vạn nhất lưỡng tộc đại bại, thì nhóm người này chính là nguyên khí để hưng khởi lại lưỡng tộc của chúng ta” Tăng nhân nghiêm nghị nói.

“Hà tất phải phiền phức như vậy, muốn tra ra Huyền Thiên Linh Bảo trong bọn chúng, chúng ta hoàn toàn có thể…”

“Hoàn toàn có thể dùng thần bí thuật khống chế lục soát thần thức, nhưng thật sự tra ra Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm có trong tộc ta thì có phải là điều tốt không ? Vật ấy căn bản là củ khoai lang nướng phỏng tay (ăn không được, để lại mang họa), thậm chí ngươi có thể bảo chứng trong Trưởng Lão Hội không có dị tộc biến hóa ẩn nấp sao. Một khi tin tức này bị tiết lộ, trong một thời gian ngắn Nhân Tộc chúng ta sẽ trở thành bia ngắm cho mọi người công kích, thậm chí để bảo vệ chính mình thì Yêu Tộc cũng có thể rút lui khỏi liên minh, đến lúc đó chắc chắn chúng ta sẽ bị diệt tộc”

“Chúng ta không phải là một chủng tộc cường đại nên không thể giữ được bảo vật này để chờ đẳng cấp Chân Linh tìm đến cửa, thậm chí muốn đem bảo vật này hiến cho cường đại chủng tộc khác cầu được che chở, phỏng chừng cho dù Ảnh Tộc cũng không cho cơ hội này. Ngược lại cứ làm bộ như hồ đồ ứng phó với đại chiến sắp bộc phát, vì chưa xác định Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm rốt cuộc tại phương nào, kẻ địch công kích chúng ta hiện nay e rằng chỉ có khả năng là liên quân Mộc Tộc và Ảnh Tộc mà thôi. Nhân Yêu Lưỡng Tộc và Thiên Uyên Thành hoàn toàn có thể ngăn cản được sự tiến công này, Linh Tộc và Hắc Xoa Tộc đang đánh nhau bất kể trời đất, khi đã biết được tin tức này chỉ còn biết đánh nhau chết sống càng thêm mãnh liệt mà thôi. Cùng lắm thì nhân thủ của các tộc chúng ta tổn thất nhiều người, nhưng cũng có thể đạt điều kiện huyết tế triệu hoán Huyền Thiên Linh Bảo. Vô luận bảo vật này lúc đầu nằm trong tay chúng ta, nhưng chỉ cần món đó này bị triệu hoán đi mất thì coi như chúng ta đã ứng phó thoát được kiếp nạn rồi. Nhưng vì những chủng tộc cường đại đến nơi chúng ta tầm bảo, phỏng đoán cuộc chiến này sẽ không kéo dài hơn trăm năm như cuộc chiến trước kia, một khi khai chiến trong vòng vài năm sẽ phân định kết quả, mức độ thảm thiết sẽ hơn xa so với cuộc chiến trước đây”.

“Ha ha, các Tộc trưởng khác hơn phân nửa cũng chưa biết chuyện này, nếu ngươi không nghe nói qua, thì cũng giống như mọi người chỉ tưởng là đang tích cực chuẩn bị chiến tranh mà thôi” Lão tăng không chút hoang mang nói thẳng.

“Những tin tức này sao ngươi lại biết, còn ta lại chẳng nhận được thông tin nào, chẳng lẽ Trưởng Lão Hội cố ý gạt ta ra ngoài ?” Nghe xong những lời này, ánh mắt Đạo sĩ chớp động run sợ hồi lâu, sau đó nói ra vẻ không hài lòng.

“Rất đơn giản, tại vì sau khi biết được thân phận của các hạ ta mới làm như thế, không biết ta nên xưng hô ngươi là Lôi La Chân Nhân hay nên gọi ngươi một tiếng Tử Ảnh đại nhân vậy ?” Trong mắt Lão tăng chợt phóng xuất tinh quang, không có dấu hiệu báo trước thanh âm bỗng trở nên băng lãnh.

“Cái gì Tử Ảnh, Kim Việt đại sư nói gì vậy ?” Đạo sĩ không có chút nào khác thường, ngược lại nhướng mày hỏi.

“Ha ha…, thời gian đủ lâu rồi, cũng nên phát tác đi” Lão tăng không để ý đến Đạo sĩ, ngược lại ánh mắt nhìn về phía một cái lư hương, trên đó đang cắm linh hương đã cháy được phân nửa.

“Cái gì thời gian ? Không đúng, hương này…” Hai mắt Đạo sĩ chợt lóe lên tử quang, sắc mặt đại biến, cơ hồ cùng lúc đó từ trên người đạo sĩ bỗng bắn ra một dải tử ảnh lao thẳng tới Lão tăng ngồi phía đối diện.

Lão tăng ngồi thẳng bất động, phất tay áo một cái.

“Oanh…”, kim quang chợt loé, nhiều phiến Phạn văn hiện ra.

Tử Ảnh giống như bị cự vật đánh phải, văng ra bắn đụng vào vách mật thất, toàn thân hỗn loạn co lại thành một đoàn tử sắc, rồi im lặng không có thêm bất cứ hành động nào nữa.

Đúng lúc này, vách tường chợt lóe lên thanh quang, hiện lên một cái thanh sắc ngọc bát, nó quay úp lại phun ra một cỗ thanh hà trong nháy mắt thu Tử Ảnh đó.

“Không sai, Tứ Thần Hương có công dụng khắc chế Ảnh Tộc quả nhiên danh bất hư truyền, ngay cả một Tử Ảnh cũng không thể chống lại” Bạch quang trên tường chớp động, hiện ra một Trung niên nho sinh nho nhã, vận bạch bào bộ dáng thong dong tiêu sái.

“Thiên Nguyên huynh, nhờ có ngươi cho mượn thần hương nếu không tên nghiệt chướng này rất khó tiêu diệt” Lão tăng thấy nho sinh, lập tức đứng dậy, chắp tay thi lễ.

“Kim Việt đại sư đa lễ rồi, ta cũng may mắn mới tu luyện thành đệ nhất thần thông mới phát hiện Lôi La Chân Nhân đã bị Tử Ảnh chiếm đoạt thân thể, đáng tiếc cho một bậc nhất đại đạo pháp kỳ tài lại có kết quả như vầy” Nho sinh nhìn về phía Đạo sĩ vẫn đang ngồi ngay ngắn, thở dài một tiếng.

Đạo sỹ này từ khi Tử Ảnh lao ra, thân thể trong nháy mắt phảng phất như bị hút hết tinh huyết, trở nên khô quắt lại, không còn một tia sinh khí.

Tăng nhân cũng thấp giọng niệm Phật hiệu, trên mặt đầy bi thống, ngón tay bắn ra một đóa kim sắc hỏa diễm.

Nhất thời thân thể Đạo sĩ bị đốt cháy trở thành hư vô.

“Án theo lẽ thường mà nói, mặc dù Tử Ảnh thường hay kiêu ngạo với Hợp Thể tu sĩ chúng ta nhưng luận theo thần thông của Lôi La Chân Nhân mà nói không thể nào mà vô thanh vô tức bị đoạt thân như vậy, khả năng duy nhất có thể là hơn trăm năm trước, vị đạo hữu đó đã đi Man Hoang Chi Địa, có khả năng đã bị ám toán. Tên Tử Ảnh này cũng xảo trá dị thường, đến trong thành nhiều năm như vậy mà không hề lộ ra sơ hở, nếu không phải Thánh Hoàng xuất thủ biết được chỉ sợ bọn ta giờ này còn đang bị lừa gạt rồi. Trong những năm gần đây, nghiệt chướng này một mực nghĩ cách tụ tập các phi thăng tu sĩ lại, nói là che chở chỉ sợ cũng là điều bất thiện” Lão tăng thở dài.

Trung niên này dĩ nhiên là bậc đại danh đỉnh đỉnh trong Nhân Tộc, chủ nhân của Thiên Nguyên Cảnh, Thiên Nguyên Thánh Hoàng.

“Bất quá, từ xưa đến nay đích xác bọn họ có chút thiên vị thái quá tu sĩ bản địa, cũng khó trách những…phi thăng tu sĩ này đầy bụng oán khí” Thiên Nguyên Thánh Hoàng cười nhẹ như một làn xuân phong thổi qua.

“Đó cũng là do lão nạp một mực bế quan khổ tu trong mấy năm nay cũng xem nhẹ chuyện này, bất quá hiện tại đối đầu với cường địch nên tạm thời tạm gác lại chuyện nhỏ này. Tên Tử Ảnh chiếm cứ thân thể của Lôi La lão hữu trong nhiều năm qua, chắc cũng đã truyền đi nhiều tin tức quan trọng, hệ thống phòng ngự và cấm chế tại Thiên Uyên Thành cần phải thay đổi hơn phân nửa mới được” Sắc mặt của Tăng nhân trầm xuống.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh