TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Phàm Nhân Tu Tiên Chương 1352: Linh Trùng Đại Thành

Chương 1352: Linh Trùng Đại Thành
Phàm Nhân Tu Tiên
Trọn bộ 2444 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Nghe Triệu Vô Quy và Văn tu sĩ nói xong, đa số tu sĩ trong sảnh đều hút một ngụm lương khí, bắt đầu nhao nhao loạn cả lên.

Tỉ lệ tử vong 50%, nhiệm vụ quá nguy hiểm. Mà ở lại Thiên Uyên Thành bất quá cũng chỉ có 60% xác suất có thể nghênh đón dị tộc xâm lấn, mà nếu may mắn chỉ có một dị tộc công thành thì không ít người ở đây vẫn tự tin thoát khỏi tai kiếp này.

So sánh thì thấy rõ ràng tiếp nhận nhiệm vụ nguy hiểm cao hơn.

Đương nhiên sự tình có liên quan đến cái mạng nhỏ, tự nhiên không thể tính toán đơn giản như vậy nên ai cũng cố gắng suy tính cho thật kỹ.

Nhất thời trong đại sảnh trở nên tĩnh lặng không một tiếng động.

“Chư vị đạo hữu không cần phải quyết định ngay. Những nhiệm vụ này sẽ tuyên bố trong vòng một năm nữa. Hơn nữa các nhiệm vụ sẽ được đánh dấu đặc biệt, chỉ cần vừa nhận nhiệm vụ này, người nhận sẽ được xóa bỏ nhiệm vụ cũ để nhận nhiệm vụ mới. Cho nên nếu thân đang mang nhiệm vụ chưa hoàn thành thì chư vị đạo hữu cũng đừng nên lo lắng phải làm nhiều nhiệm vụ cùng lúc” Cuối cùng Văn tu sĩ bổ sung thêm vài điều.

“Văn tiền bối, coi như bọn ta có thể hoàn thành nhiệm vụ nhưng còn Diệt Trần Đan giải quyết như thế nào? Không có Diệt Trần Đan, cho dù bọn ta hoàn thành nhiệm vụ cũng sẽ bị giết chết do lưỡng sắc Thiên Kiếp” Hàn Lập lần đầu mở miệng nói.

“Nguyên lai là Hàn hiền chất. Điểm này không cần lo lắng. Cho các ngươi chấp hành loại nhiệm vụ tột bực nguy hiểm này chính là một việc được ăn cả ngã về không. Vì vậy trước khi bọn ngươi xuất phát, chúng ta sẽ cấp đủ số lượng Diệt Trần Đan. Nhưng các linh đan này cũng được bị thiết lập cấm chế . Trừ phi các ngươi có thể thật sự hoàn thành nhiệm vụ nếu không các Diệt Trần Đan sẽ tự hủy. Chư vị không nên vọng tưởng nửa đường bỏ chạy. Nếu không hậu quả thế nào các ngươi chính mình tự hiểu lấy” Triệu Vô Quy lãnh đạm nói.

“Thì ra là thế, đa tạ tiền bối giải thích” Hàn Lập gật đầu, bất động thanh sắc ngồi xuống.

Mọi người trong sảnh nghe Triệu Vô Quy nói, trên mặt không có dị sắc nào nhưng trong lòng không hẹn mà cùng cười khổ.

Mấy người cũng đang có ý đồ này bây giờ tan biến hoàn toàn mọi ý nghĩ cầu may.

“Những gì nên nói ta đều đã nói hết. Ba nhiệm vụ đầu tiên sẽ được tuyên sau nửa tháng nữa. Ai muốn tiếp nhận nhiệm vụ thì cần phải sớm chuẩn bị cho thật kỹ. Mặc dù nhiệm vụ đặt ra là do Lôi La trưởng lão cố ý bố trí cho các ngươi nhưng cũng không tránh được việc có tu sĩ khác tiếp nhận. Tốt lắm, hội nghị đến đây kết thúc. Mọi người trở về duy tính cho cẩn thận trước khi quyết định” Cuối cùng Văn tu sĩ dặn dò thêm vài điều rồi tuyên bố kết thúc hội nghị.

Lập tức hắn và Triệu Vô Quy sóng vai bước ra ngoài đại sảnh.

Trong sảnh liền yên tĩnh một hồi, sau đó lục tục bước ra ngoài. Đại đa số đều chau mày, bộ dáng tràn đầy tâm tư.

Hàn Lập cũng không vội vã đi ra ngoài mà lẳng lặng ngồi lại tự mình suy ngẫm.

Kết quả sau một lát trong sảnh chỉ còn lưa thưa một vài người.

“Như thế nào, Hàn huynh chẳng lẽ động tâm với loại nhiệm vụ này” Một người đi tới trước Hàn Lập mỉm cười nói.

Thần sắc Hàn Lập chợt động nhìn kỹ người này, rồi mỉm cười đáp lời:

“Nguyên là Huyên tiên tử, đích xác tại hạ có chút động tâm. Các tiền bối an bài như vậy thật ra cũng là một phương sách thoát thân, Chỉ là quá nguy hiểm mà thôi”.

Vị này là một nữ tu vận thanh sắc cung trang, tu vi có vẻ là Hóa Thần trung kỳ.

Nàng này đã từng gặp Hàn Lập mấy lần trong mấy kỳ tụ hội trước, cùng nói chuyện với nhau mấy lần, xem như là cũng có quen biết.

“Nghe nói trong lần tuần tra này Hàn huynh đã bắt đuợc một Lục Ảnh. Như vậy thần thông Hàn huynh chỉ sợ đã ngang với Hoá Thần hậu kỳ rồi. Nếu đạo hữu tiếp nhận nhiệm vụ kỳ này tỉ lệ thành công sẽ lớn hơn nhiều so với các đồng đạo khác. Vậy chi bằng ta và ngươi liên thủ, ngươi thấy thế nào?” Huyên nữ tu thản nhiên cười nói.

Mặc dù gương mặt nàng có che một tấm lụa xanh mỏng nhưng nhìn vào da thịt lộ ra và đôi mắt đẹp của nàng thì đây phải là một tuyệt đại giai nhân tư sắc hơn người.

Hàn Lập có chút ngoài ý muốn. Hắn ngắm nhìn nàng một hồi rồi chậm rãi lắc đầu:

“Đạo hữu quá khen. Bất quá tại hạ chỉ vừa tiến giai trung kỳ làm sao có thể so sánh với tiên tử được. Chuyện có tiếp nhận nhiệm vụ hay không, tại hạ cần phải suy nghĩ thật kỹ, quyết định bây giờ có lẽ còn quá sớm”.

Ngôn từ của Hàn Lập vô cùng khách khí, nhưng mơ hồ lộ ra ý từ chối khéo.

Huyên nữ tử nghe Hàn Lập trả lời, trong mắt hiện ra một tia thất vọng, nhưng không tiếp tục dây dưa nữa mà hàn huyên lung tung vài câu rồi cáo từ.

Thấy bóng nàng đã khuất sau đại môn, Hàn Lập thu ánh mắt lại, ầm thầm suy nghĩ:

“Tu vi của người này không kém, tu luyện một loại thần thông gọi là Tam Thiên Thuý, lợi hại phi thường. Nhưng ta đã quen hành động một mình, hơn nữa lại không muốn cho người khác biết nhiều bí mật đang mang trên người. Nếu thực sự tiếp nhận nhiệm vụ thì ta cũng không tính đến chuyện liên thủ. Huống hồ lúc này ta còn một sự kiện trọng yếu cần phải làm, dù cho ngày mai đại chiến xảy ra thì ta cũng không có cách nào lập tức rời đi được”.

Hắn đã dùng Nghê Thường Thảo nuôi hơn vạn con Phệ Kim Trùng, trong một năm trước rốt cuộc đã đạt đầy đủ tất cả điều kiện để tiến hoá hoàn toàn. Hắn phải dùng bí thuật lấy từ Thiên Lan Thánh Nữ để tế luyện làm cho thuần thục các con Phệ Kim Trùng này.

Theo tính toán, nhanh thì khoảng mấy tháng, lâu thì khoảng một năm, các con Linh Trùng này sẽ tiến hoá đại thành. Vì vậy trong giai đoạn này hắn không thể rời đi nhằm tránh làm cho việc tiến hoá của Linh Trùng thất bại.

Trong lòng Hàn Lập có chút lo lắng. Hắn thở nhẹ một hơi cuối cùng rời khỏi chỗ này.

Một đạo Thanh Hồng từ trong sơn cốc bay thẳng về phương hướng nội thành.

Còn mười ngày nữa sẽ tới buổi giảng đạo tại Thiên Nghiễm Điện, hắn cũng không muốn bỏ qua.

Trở lại Thạch Tháp, Hàn Lập lập tức tiến vào tĩnh thất. Sau khi bố trí cấm chế, hắn khoanh chân ngồi xuống trên một bồ đoàn.

Hàn Lập lật tay xuất ra một cái hoàng sắc ngọc bình đổ ra một khoả thanh sắc đan hoàn lớn cỡ ngón cái, không lưỡng lự nuốt vào.

Nhất thời trên người hắn hiện ra một tầng thanh quang nhàn nhạt.

Trong mắt Hàn Lập loé lên tinh quang, hai tay xuất thủ, mười ngoán tay xoè ra, hai mắt nhắm lại.

“Phốc”, thiên linh cái Hàn Lập loé lên linh quang, hiện ra mọt Nguyên Anh cao chừng hai tấc.

Nguyên Anh chân đạp tiểu đỉnh, quanh thân bay múa hơn mười khẩu phi kiếm nhỏ như kim châm, khí thế vô cùng phi phàm.

Nguyên Anh cúi đầu ngắm nhìn hai tay, hai mắt đen trắng rõ ràng chớp mở, khoé miệng hiện ra một nụ cười ngây thơ.

Nó hé miệng phun ra một đoàn ngân sắc hoả cầu đánh lên bàn tay. Một tiếng nổ “Phanh” vang lên, ngân sắc hoả diễm chói lọi đã bao bọc bàn tay vào trong.

Một màn quỷ dị xuất hiện. Bàn tay đang bình thường đột nhiên loé lên hắc mang, trên mỗi năm ngón tay hiện ra một cái bạch sắc cốt giới (nhẫn), mỗi cái cốt giới đều khắc một cái khô đầu lâu vô cùng sống động.

Trong ngân diễm, mặt mũi của các khô đầu lâu này vặn vẹo, giống như đang sống lại, hiện ra các cảm xúc bất đồng như vui sướng, đau khổ, ngơ ngác…

Nhưng vô luận là loại cảm xúc nào, các cốt giới trong ngân diễm không ngừng biến ảo thoạt lớn thoạt nhỏ không ngừng. Mà càng không thể tưởng tượng nổi là bàn tay hô ứng cùng biến hoá với cốt giới,không ngừng, co giãn hơn nữa da thịt dần dần trong suốt, phảng phất không phải là huyết nhục mà là một loại bạch sắc mỹ ngọc.

Nguyên Anh lại há miệng phun tiếp thêm một đoàn hoả cầu đánh vào bàn tay còn lại.

Ngân quang đại phóng, hoả diễm yêu dị cũng bao lấy bàn tay này.

Nhưng làm cho người ta khó có thể tin chính là bàn tay này lại không trở nên trong suốt mà lại đen nhánh như mực. Sau một lúc, tại lòng bàn tay và mu bàn tay đồng thời hiện ra một đồ án hình một toà tiểu sơn, bề mặt lúc sáng lúc tối chớp động hôi mang thần bí.

Lúc này Nguyên Anh nhoáng lên nhập vào trong thiên linh cái của Hàn Lập.

Cơ hồ cùng lúc, thanh quang quanh thân thể Hàn Lập biến đổi, biến đổi thành kim quang nhàn nhạt, sau lưng hiện ra một đạo kim sắc hư ảnh mang hình dáng người.

Hư ảnh này tuy mơ hồ nhưng khi nhìn kỹ thì thấy nó ba đầu sáu tay.

Mà trên cổ tay và hai gò má của Hàn Lập một ký hiệu kim sắc hình vuông chuyển động không ngừng trên da thịt hắn. Từ xa nhìn lại phảng phất giống như một loại kim sắc lân phiến. Toàn thân Hàn Lập phát ra kim quang giống như một pho tượng phật vô cùng thần bí.

Mười ngày sau, Hàn Lập thần sắc bình tĩnh từ trong tĩnh thất đi ra tham gia ba ngày ba đêm nghe giảng đạo tại Thiên Nghiễm Điện. Hắn vô cùng mỹ mãn rời khỏi thành nội Thiên Uyên Thành quay lại động phủ của mình.

Khi Hàn Lập ở tại động phủ chừng một tháng thì Trưởng Lão Hội cũng tuyên bố các nhiệm vụ mang tính nguy hiểm dị thường nhưng sẽ nhận được công huân rất lớn. Những nhiệm vụ này đều liên quan đến Dị Tộc, điều kiện tham gia phải là cấp Hoá Thần.

Nhất thời trong thành thị liền một phen oanh động.

Bởi vì các nhiệm vụ này quá nguy hiểm, quá dễ chết, người tiếp nhận nhiệm vụ hầu như không có ai.

Mà lúc này chợt có vài vị khách không mời xuất hiện trên linh địa của Hàn Lập, muốn bái phỏng hắn.

Trong động phủ, những người này mật đàm với Hàn Lập chừng nửa ngày rồi yên lặng rời đi. Hàn Lập ngồi lại sắc mặt âm tình bất định, khổ khổ ở trong mật thất suy nghĩ thêm mấy ngày, rốt cuộc trong lòng hắn đã có quyết định.

Sau bốn tháng, hơn phân nửa số lượng Phệ Kim Trùng đã được tế luyện thuần thục thành công. Rốt cuộc khoảng sáu bảy ngàn Linh Trùng đã chân chánh đại thành.

Hàn Lập thu thập tất cả Linh Trùng và đồ đạc trong động phủ lại. Sau đó hắn đến một nơi bí mật trong Thiên Uyên Thành tiếp nhận một nhiệm vụ thần bí rồi biến mất khỏi Thiên Uyên Thành.

Sau đó không lâu, tiểu đội của Hàn Lập cũng có một danh Hoá Thần tu sĩ khác đến đảm nhiệm chức vụ đội trưởng.

Giống như Hàn Lập biến mất một cách thần bí, trong Thiên Uyên Thành cũng có một số tu sĩ như vậy, phi thăng tu sĩ cũng có, tán tu cũng có, ngoài ra còn có một số đệ tử của các thế gia bí ẩn.

Đặc điểm duy nhất của những người này đều là Hoá Thần tu sĩ hơn nữa đều là những Hoá Thần tu sĩ có danh tiếng.

Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>http://4vn/forum/showthread.php?t=63136

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh