TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Phàm Nhân Tu Tiên Chương 1292: Ngân Tâm Thạch Và Thiên Tâm Đan

Chương 1292: Ngân Tâm Thạch Và Thiên Tâm Đan
Phàm Nhân Tu Tiên
Trọn bộ 2444 Chương
Tác giả Vong Ngữ

“ Một cái tài liệu có tên là Ngân Tâm Thạch, ta cũng không biết rõ nó vật gì. Các hạ hãy tự mình xem đi.” Lão giả nhàn nhạt nói rồi thuận tay đem một cái hộp gấm tới mở ra liền thấy một miếng đá màu bạc nhạt,lớn cỡ nắm tay.

Tiếp theo đóng nắp hộp lại, bàn tay vươn ra liền đem hai cái hộp gấm ném sang.

“ Ngân Tâm Thạch! Chậm đã, đồ vật này hai người chúng ta cũng muốn.” Tú lệ nữ tử đang đứng một bên chợt nghe tới tên là NgânTâm Thạch đột nhiên trở nên vui mừng còn vị thanh niên cũng liền sửng sốt nhưng liền phản ứng nhanh nhẹn đưa tay ra hư không chụp một cái.

Một luồng hào quang màu xanh trực tiếp hướng tới cái hộp gấm đó bắn tới cuốn lấy cái hộp gấm chứa tinh thạch đi.

Hàn Lập nghe được tên gọi là NgânTâm Thạch trên mặt cũng đồng dạng biến đổi. Thấy tên thanh niên kia ra tay muốn cướp lấy hộp gấm thì sắc mặt trầm xuống.

Cánh tay vừa động nghe rắc một tiếng nhỏ vang lên cánh tay dài ra vài thước, một tay bắt lấy hai cái hộp gấm trong.

Lúc này đoàn thanh hà khó khắn lắm mới đi tới trước mặt,không ngờ lại không có chút ý tứ dừng lại nào chạy thẳng tới trước người Hàn Lập xoắn tới, bộ dáng muốn cường hành đoạt lại hộp gấm.

Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, bả vai nhoáng lên thân thể nhanh như tia chớp lùi về sau hơn một trượng. Đồng thời một bàn tay vàng rực nhắm tới đoàn thanh hà một quyền đánh ra.

“ Bụp bụp..” vài tiếng cả đoàn thanh hà giống như là một tờ giấy dễ dàng bị bàn tay đánh thủng qua rồi từ từ biến mất.

"Cao giai luyện thể sĩ!" nguyên bổn hai tay của người thanh niên đã kết quyết nhưng khi thấy Hàn Lập hiện ra thân thủ, sắc mặt hơi đổi, trở nên chần chờ.

“ Tiền sư huynh chậm đã. Có thể nói chuyện một chút không cần phải động thủ. Chưởng quỹ, khối linh thạch này có lẽ không cần bán cho người này đi. Bất kể là giá tiền bao nhiêu ta cũng mua.Vậy giờ hãy bán cho ta đi.” Nữ tử họ Lữ gọi người thanh niên lại,thông minh dị thường hướng tới chưởng quỹ hỏi.

“ Không được, cho dù Lữ tiên tử là hậu nhân của Hoàng Lương tiền bối thì tại hạ cũng không thể nào phá bỏ quy củ của Khung Vũ Cát. Bổn tiệm không phải là đấu giá hội vì vậy không phải ai xuất ra cao giá hơn là được mà phải theo thứ tự trước sau. Trừ phi vị đạo hữu này không muốn nữa thì mới tới phiên các hạ mua Ngân Tâm Thạch này.” Thật không biết cửa hàng này có quy củ này hay không hay là lão giả này cố ý làm khó dễ rồi nhàn nhạt nói.

Nữ tử họ Lữ này không khỏi ngẩn ra, liền xoay đầu hướng tới Hàn Lập.

Nhưng Hàn Lập cũng không có xoay đầu lại mà chỉ tiếp tục mở tiếp cái hộp gấm còn lại lúc này chỉ thấy một khối khoáng thạch màu tro hình chữ nhật bóng láng bị thường. Nhưng mà màu sắc lại ảm đạm dị thường làm cho người ta có cảm giác rất là quỷ dị.

"Gia sư là Cầu Long Tôn Giả. Khối Ngân Tâm Thạch này chính là vật mà Lữ sư muội muốn có được. Ta thay Lữ sư muội nâng giá tiền lên gấp hai lần vậy ngưoi hãy đem vật này giao ra cho ta đi." Thanh niên họ Tiền đưa tay tới, chậm rãi nói. Lời nói mặc dù rất là khách khí nhưng khẩu khí lại cao ngạo dường như ra vẻ bề trên nói chuyện với Hàn Lập.

“ Không được!.” Hàn Lâp đưa tay tới khối khoáng thạch màu xám sờ một cái mắt không chớp trả lời.

"Ngươi nói cái gì!" Khuôn mặt của người thanh niên họ Tiền trở nên khó coi. Căn bản là không nghĩ tới Hàn Lập từ chối trả lời như vậy. Ngay cả suy nghĩ cũng không cần tới nữa.

“ Có lẽ vật này đối với bằng hữu của các hạ là vật quý hiếm, nhưng ngươi làm sao biết là tại hạ lại không cần tới nó chứ.” Hàn Lập nhìn người thanh niên liếc mắt bình tỉnh nói.

“ Ta đã nói rồi, ta sẽ ra giá gấp đôi số tiền.” ánh mắt của người thanh niên lạnh như băng trong lời nói dường như có một tia uy hiếp.

Vị nữ tử họ Lữ kia cũng nhướng mày, nhưng lần này thì không ra tay ngăn cản nữa.

“Tại hạ cũng không thiếu linh thạch, nếu các hạ khẳng định bỏ đi tại hạ tình nguyện cấp cho các hạ một số linh thạch.” Hàn Lập thở dài một hơi, thì thào nói.

Mặc dù nam tử và nữ tử có lai lịch rất lớn và chổ dựa vững chắc. Nhưng Hàn Lập là một người độc lập và hơn nữa lại đang muốn tiến vào Lạc Nhật Chi Mộ vì vậy cần phải đột phá bình cảnh để khôi phục lại tự thân pháp lực nếu không thì không được. Vì vậy hắn không quản đến hai tên Kết Đan tu sĩ trước mặt. Một khi đã khôi phục lại pháp lực, cho dù là chổ dựa của họ có cảnh giới cách xa nhau nhưng nếu như bọn họ xuất thủ thì hắn dù đánh không lại nhưng việc có thể thoát thân chạy đi thì hắn có vài phần nắm chắc.

Bất quá,hắn đáp lời không chút lưu tình,chẳng những làm cho Điền Hưng sắc mặt vô cùng tái nhợt. Cho dù lão giả nguyên bổn sắc mặt không đổi cũng lộ ra vài phần ngạc nhiên.

Chẳng lẽ đối phương có lai lịch thật lớn cho nên đối với thân truyền đệ tử của Cầu Long Tôn Giả và Hoàng Lương Chân Quân mà không chút sợ hãi nào cả.

Tư lão thật sự có chút hiểu sai lệch.

Nghe xong Hàn Lập trả lời như vậy thanh niên họ Tiền hoàn toàn tức giận.

Còn nữ tử họ Lữ tựa hồ cũng đang nghĩ giống lão giã ,sau khi đánh giá Hàn Lập. Sau khi suy nghĩ một chút đột nhiên mở miệng nói.

“ Các hạ họ gì? Sư môn tiền bối là ai? Nói không chừng có thể là chổ quen biết với tổ phụ của ta!.”

“ Tại hạ chỉ là nhất giới tán tu, làm gì có sư thừa kia chứ. Còn họ tên cũng không cần thiết phải nói ra.” Hàn Lập cười một tiếng, từ chối cho ý kiến nói.

“ Tốt, đạo hữu không muốn nói vậy thì quên đi. Nhưng mà ta đây sẽ dùng một bình Thiên Nguyên Đan đổi Ngân Tâm Thạch của đạo hữu được không? Đan dược này chính là tăng trưởng đan dược có thể làm cho thần niệm tạm thời tăng lên. Để đền bù lại thần niệm của Luyện Thể Sĩ thiếu hụt ,trong việc đột phá bình cảnh có tác dụng rất lớn.” nữ tử họ Lữ sau một chút suy nghĩ bàn tay mềm mại vừa chuyển thì trong tay xuất hiện ra một cái bình ngọc rất là bình tỉnh nói.

“Thiên Tâm Đan? Lữ sư muội đây chính là độc môn bí dược của Hoàng Lương tiền bối. Nếu như dùng nó mà chỉ đổi lấy cái Ngân Tâm Thạch thì quả thật quá là lãng phí đi.” Thanh niên họ Tiền thấy vậy lập tức kinh hãi lên tiếng ngăn cản lại.

Còn vị Tư lão kia ngay ngốc nãy giờ ở một bên không nói lời nào vừa nghe nói vậy trong lòng vừa động cho tới Điền Hưng trước nay dường như chưa bao giờ nghe qua loại đan dược này cũng có chút ngẩn ngơ ra.

"Tạm thời gia tăng thần niệm ,đối với tu sĩ cũng có tác dụng sao?" Hàn Lập trong lòng nhất động bật thốt lên hỏi.

“ Thần niệm của tu sĩ rất là to lớn, hiệu quả chắc là không lớn lắm.” nữ tử họ Lữ nghe hỏi vậy có chút ngạc nhiên, có chút không hiểu rõ nói ra như vậy.

“ Nếu đã nói như vậy, mong rằng Lữ đạo hữu hãy thu hồi lại bình đan dược này đi tại hạ không đổi.” Hàn Lập lắc lắc đầu.

Lần này thì sắc mặt của nữ tử họ Lữ thực sự là rất khó coi.

Còn vẻ mặt Tư lão thì trông rất là kinh ngạc!

Phải biết rằng Thiên Tâm Đan danh tiếng rất là to lớn, nó là thánh dược dùng để đột phá bình cảnh. Hiện tại không biết người này như thế nào lại cự tuyệt chỉ vì một khối linh cụ tài liệu mà đi từ chối bỏ qua cơ hội tốt này thật là uổng phí. Nếu không phải Thiên tâm Đan không có tác dụng với tấm thân bị độc của hắn thì nói không chừng hắn đã nhịn không được đem Ngân Tâm Thạch hướng tới nữ tử họ Lữ đổi lấy nó rồi.

Cô ta như vậy lại tùy ý xuất ra một bình Thiên Tâm Đan, như vậy xem ra rất được Hoàng Lương Linh Quân yêu mến rồi.

Trong lúc lão giả rất là kinh ngạc thì Hàn Lập lại hỏi hắn giá tiền của hai kiện đồ vật này là bao nhiêu.

Mặc dù trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng lão giả vẫn còn đủ bình tỉnh nói ra một cái giá trên trời so với bình thường cao hơn rất nhiều.

Hàn Lập nghe xong gật đầu, bàn tay vừa chuyển xuất hiện ra một cái vòng tay trữ vật trong tay. Sau đó bàn tay đặt ở trên đó hoa một cái,liền xuất ra một đống cao giai linh thạch,thừa để chi cho trả hai kiện đồ vật.

Tất cả những thứ này đều là do Hàn Lập đem số lượng lớn thấp,trung linh thạch đem từ Nhân giới lên hoán đổi thành cao giai linh thạch ở Linh giới. Bởi thấp giai linh thạch cơ hồ không có tác dụng gì tới việc tu luyện của Hàn Lập vì vậy hắn đem toàn bộ đi đổi thành cao giai linh thạch hết.

Chưởng quỹ không nói lời nào liền lấy ra cái vòng thủ trạc đem tất cả linh thạch thu vào. Xem như lần giao dịch này đã thành công.

Hàn Lập thu lấy hai cái hộp gấm xong liền bước ra cửa mà đi còn Điền Hưng thì vô cùng sợ hãi chạy theo sau.

Sắc mặt của người thanh niêm âm trầm một chút, trong lòng không thể nào biết được thân phận thật sự của Hàn Lập là ai cho nên cũng không có ngăn trở Hàn Lập rời đi. Nhưng trong hắn cũng đã quyết định sau khi về nhà sẽ cho người điều tra cho ra thân phận của đối phương để biết được lai lịch là ai.

Còn nữ tử họ Lữ thì nhìn chăm chú vào bóng lưng của Hàn Lập, môi mím lại, trong lòng rất là buồn bực.

Đi ra khỏi cửa hàng tâm tình của Hàn Lập rất là thoải mái, sau khi tìm được hai loại tài liệu này thì hắn cực kỳ thỏa mãn. Còn khối màu xám thạch đầu giá có lẽ giá hơi cao một chút.

Bởi vì đó là một loại linh cụ tài liệu biến dị rất là hiếm thấy.

Nếu không phải Hàn Lập đã từng học tập qua việc luyện chế linh cụ tài liệu, hơn nữa lại có thần thức cường đại cho nên đã đem hầu hết tư liệu của Ngu Dương Thành xem qua hết bảy tám phần nếu không thì vô phương nhận biết được vật này.

Theo như sách viết về các loại linh cụ thì loại tài liệu này thật ra cũng không phải là một loại tài liệu tốt, nếu như không muốn nói là còn không bằng được các loại tinh phẩm tài liệu. Nhưng mà vật này lại là bảo vật được các vị tu sĩ dùng để luyện chế thành pháp khí, thật sự mà nói nó thật sự có một chút sử dụng thần kỳ.

Nhưng đối với Hàn lập một cái ngoại tộc thì tài liệu này thật sự là một loại tài liệu vô cùng tốt,vì vậy hắn rất là hài lòng.Sau đó mấy ngày hắn cùng với Điền Hưng đi tới một vài cửa hàng khác có bán các loại tài liệu xem qua một lượt và thu thập một số tài liệu khác nữa. Rồi hắn mới chia tay với Điền Hưng. Còn hắn thì đi tìm một cái cửa hàng chuyên luyện chế linh cụ rồi thuê một gian luyện chế linh cụ hoàn chỉnh bắt đầu đóng cửa không đi ra nữa.

Một tháng sau, thần sắc bình thường Hàn Lập mới đi ra ngoài và rời khỏi Lạc Nhật Thành. Nữa tháng sau hắn đi tới một cái hạp Cốc rất lớn.

Đó chính là cửa vào Lạc Nhật Chi Mộ.

Cả hạp cốc rộng chừng một dặm bất kể là hai bên hạp cốc hay là ở phía dưới đất đều là một màu đỏ tươi của các loại dị thạch. Ngay cả những khu vực gần đấy cũng có một màu đỏ sậm, mới nhìn thấy đều có cảm giác làm cho người ta phải sợ hãi.

Mà ở vùng gần chổ hạp cốc to lớn này lại nhìn thấy một ít các vị tu sĩ hay là luyện thể sĩ tụ năm tụ ba nói chuyện với nhau, một số khác thì lại ngồi bất động. Những người này phần lớn đều là trung giai tu sĩ hay là luyện thể sĩ có lẽ đang ngối để chờ kiếm thêm người để tạo thành từng nhóm đồng bạn thành lập đội ngũ rồi mới đi vào bên trong hạp cốc.

Tất nhiên cũng có một số đội ngũ khác đã sớm liên lạc và thảo luận với nhau cho nên khi đi tới hạp cốc này liền trực tiếp nhập cốc mà đi tới.

Ngoài ra còn có một số tu sĩ có tu vi cao thâm và một số cao giai luyện thể sĩ giống vậy khi tới nơi liền đi vào ngay trong chớp mắt.

Nhưng bất kể là tu sĩ hay là luyện thể sĩ khi tới nơi này đều không ai dám phi hành quá cao mà hầu hết chỉ bay cao cách mặt đất khoảng mười trượng phi hành mà đi thôi.

Bởi vì chỉ cần là con người có đầu óc chút ít cũng sẽ hiểu được ở địa phương như thế này nếu như phi hành quá cao thì cũng dạng giống với việc tự mình đem thân mình cái mạng nhỏ giao cho Yêu tu hoặc là các Nhân loại lòng dạ bất minh. Hơn nữa ngoài những việc đó ra thì sinh sống ở Lạc Nhật Chi Mộ này còn có vô số các loại phi cầm, cổ thú khác nữa lấy không trung làm địa bàn,hoàn toàn tạo thành việc như bị cấm chế không trung.

Chương 1294: Linh Tộc hiện ra

Dịch: hoangthanh15041979

Biên tập: changkho276

Nguồn: 4vn

Hàn Lập chỉ mới dừng lại một chút ở gần chổ ra vào của cốc khẩu mà đã cảm thấy có hơn mười đạo thần niệm quét qua người mình.

Hắn vẫn bất động thanh sắc và đứng đó thêm một lúc. Liên tiếp có những đạo thần niệm quét qua sau đó bọn họ đều nhận ra được hắn là một tên cao giai luyện thể sĩ cho nên liền vội vàng đi tới mời hắn gia nhập vào nhóm của mình rồi cùng nhau đi vào trong hạp cốc.

Cái hạp cốc này, chính là một cửa ra vào Lạc Nhật Chi Mộ thuộc Nhân Tộc quản lý còn các cửa khác còn lại đều bị các vị tu sĩ phong tỏa bằng loại kỳ trận. Mà cái cửa ra vào duy nhất này đều có tu sĩ của Lạc Nhật Thành phân ra giám thị ở khắp nơi gần đó để chuyên giám sát mọi tình huống để ngừa những phát sinh ngoài ý muốn.

Nhưng mà những vị tu sĩ này đều ẩn tàng trong bóng tối mà thôi. Nghe nói trong đó người có tu vi thấp nhất cũng là Kết Đan Kỳ hơn nữa còn có một vị là Hóa Thần Kỳ tu sĩ trấn giữ.

Bên trong hạp cốc, Hàn Lập chậm rãi đi tới vừa thầm suy nghĩ lại những tin tức mà hắn có được từ những người khác sưu tập được về lạc Nhật Chi Mộ.

Lúc này hắn vận thanh bào, bên ngoài là một kiện chiến giáp màu xám tro còn phía sau lưng thì mang theo một cây trường thương được vải che lại.

Cán thương đen nhánh,nhưng ở chuôi thương đặt một khỏa tinh thạch màu xanh,tỏa ra ánh sáng mờ mờ.

Thân của trường thương thì một màu xám bạc, nhất thời mới nhìn qua thì không biết được luyện chế từ loại tài liệu gì nữa. Còn cái Địa Giao Cân thì quấn ở cổ tay được tay áo che khuất không thấy gì hết.

Hơn nữa còn có một đòn sát thủ để Hàn Lập có thể dám mạo hiểm tiến vào Lạc Nhật Chi Mộ đó chính là trong túi trữ vật có hai khỏa Diệt Tiên Châu. Có được hai viên chí bảo này thì chỉ cần không đụng phải cấp bậc Luyện Hư Kỳ thì hắn có thể an toàn rồi.

Hạp cốc càng tới càng lớn. Khi Hàn Lập đi trên một con đường khoảng một trăm dặm thì con đường này từ từ biến mất không thấy nữa.

Hàn Lập đứng im một chổ đưa mắt nhìn ra phía xa xa thở dài một hơi.

Thần niệm vô phương xác định được phương hướng cũng như các tình huống sự vật phía trước. Vì vậy hắn không thể làm gì hơn đó chính là lựa chọn một hướng rồi đi tới.

Khi đi tới gần trưa thì ngoại trừ việc thỉnh thoảng phát hiện ra một ít tiểu thú cùng với các loại côn trùng khác ra thì cũng không thấy có gì là bất thường cả. Và hắn cũng không có gặp được yêu thú hay là những người khác.

Nhưng mà khu vực này rất rộng lớn nên việc này cũng không có gì là kỳ lạ.

Nhưng qua năm ngày sau thì trước mặt Hàn Lập xuất hiện một cái nguyên thủy rừng rậm nhìn không hết tầm mắt.

Tất cả các loại cây cối đều cao khoảng ba bốn mươi trượng, cành lá to lớn, u ám râm mát. Hơn nữa thỉnh thoảng lại nghe có tiếng yêu thú gầm lên phát ra từ trong đó. Hai mắt Hàn Lập khép lại nhìn kỹ một chút rồi đưa chân bước vào trong đó sau mấy cái chuyển động thì biến mất ở sau mấy cái cây to.

Hiện tại lấy thần niệm cường đại của Hàn Lập,thi triển ra La Yên Bộ một loại tu luyện của phàm nhân thì cho dù dây leo, lùm cây rậm rạp dày đặc như thế nhưng hắn vẫn có thể quỷ dị xông vào,phảng phất như là thân thể vô hình nên có thể tiến lên một mạch.

Nếu như lúc này có những tu sĩ hay là luyện thể sĩ khác thấy vậy,nói cái gì cũng sẽ không nguyện ý ở khu vực như thế này trêu chọc vào Hàn Lập.

Đột nhiên Hàn Lập khẽ chuyển, quang mang chợt lóe lên một đạo ngân tuyến bắn nhanh ra,vòng quanh một cây đại thụ đi một vòng rồi quay về.

Một tiếng gầm gú thê lương từ phía sau cái cây phát ra.Sau đó tinh phong nổi lên một con quái thú cự hùng mà trên đầu có một cái sừng, thân cao đến hai trượng từ phía sau cái chợt lóe xuất hiện rồi hung hăng đánh về phía Hàn lập đứng cách đó không xa.

Thân hình của Hàn Lập nhoáng lên mấy cái đi ra ngoài thêm mấy trượng mà không có ý dừng lại ,hình như đối với con cự hùng này không quan tâm mấy.

“ Bụp” một tiếng cự hùng bước tới vài bước thì máu huyết từ chổ thắt lưng bắn ra thân thể chia làm hai.

Còn cái cây đại thụ phía sau cũng vang lên một tiếng chia ra làm hai đoạn ngả xuống đè luôn cự hùng xuống bên dưới không còn thấy dấu vết nữa.

Hàn Lập vừa ra tay liền chặt đứt ngay đại thụ và đồng giết luôn con cự hùng. Cái Giao Cân này biến thành ngân tuyến thật sự là mức sắc bén cho tới giờ mới hiện ra uy lực của nó.

Còn Hàn Lập lúc này chớp động vài cái rồi liền biến mất trong rừng rậm.

Có thể nói giờ đây cuộc liệp sát của Hàn Lập ở trong Lạc Nhật Chi Mộ đã bắt đầu.

Ba tháng sau ở một dãy mạch núi sâu bên trong truyền ra liên tiếp nhiều âm thanh và tiếng nổ ầm vang ra rồi một tiếng nổ “ầm” thật lớn nổ ra rồi sau đó rơi vào im lặng.

Từ chổ phát ra những tiếng động vừa rồi liền thấy Hàn Lập hai tay để sau lưng đứng ở một chổ cao hơn mười trượng thần sắc vô cùng bình tỉnh.

Còn chung hắn lúc này có hơn hai mươi cái thân thể màu xanh của Viên hầu nằm ngổn ngang khắp nơi.

Những con viên hầu thân hình thật là vạm vỡ lông lá trên người thật là thô ngạnh, còn miệng thì lộ ra hai cái răng nanh rất là sắc bén dài khoảng hai tấc, cái này làm cho bộ mặt của nó trông thật là hung dữ.

Nhưng mà trên thận thể của những con viên hầu này thì hầu hết lồng ngực bị xé toác ra, còn cổ họng thì bị cắt đứt để lộ ra một vết thương trí mạng. Máu huyết không ngừng chảy ra.

Nhưng mà còn một việc làm cho người ta phải kinh sợ đó là cách đó khoảng mười trượng trên một cái cây to có một con yêu hầu toàn thân lông màu hồng có ba cái đầu một lớn và hai nhỏ bị một cây trường thương xuyên qua tim cắm thẳng trên cây mà chết. Thất khiếu chảy máu toàn thân đầy các vết thương mới nhìn liền biết nó đã chết rồi.

“ Mới có đi tới đây mà đã gặp phải Kết Đan Kỳ yêu thú. Lạc Nhật Chi Mộ thật là danh bất hư truyền.” Hàn Lập cẩn thận đánh giá thi thể của cự viên trong miệng thì thào một câu. Sau đó đưa tay ra chụp một cái vào hư không từ ngón tay xuất hiện một đoàn linh giới thanh quang chợt lóe lên hướng tới cái hắc thương cắm trên cây làm cho nó run lên rồi sau đó tự động bay trở về.

Thi thể của cự viên cũng từ trên cây rơi xuống.

Hàn lập đưa tay bắt lấy trường thương, thân hình chớp động rồi liền hóa thành một đạo hư ảnh trực tiếp tiến nhập vào trong rừng sâu.

Lúc này không có một tiếng động nào phát ra ở nơi đây.

Qua một hồi lâu, ở trên thân cây to lớn ở gần đấy thanh quang chợt lóe lên, một đoàn thúy mang hiện ra, ánh sáng từ từ lan rộng từ trong đó xuất hiện một cái thân ảnh của một người nhỏ không đủ hình hài cao khoảng một thước.

Người nhỏ này vận cái lục bào, khuôn mặt đẹp như tranh vẻ, vóc người rất là cân đối hài hòa,đúng là một mỹ nữ thu nhỏ .

Nàng ta nhìn về phía Hàn Lập vừa mới biến mất.

“ Thiên Anh mới vừa rồi vì sao không muốn xuất thủ. Người này chỉ là nhân tộc cao giai luyện thể sĩ mà thôi, ta và ngươi liên thủ thì có thể dễ dàng thu thập được hắn.” Từ một chổ khác có một cái đồ án màu vàng quang mang xuất hiện ở trong một lùm cây. Từ đó bước ra một gã hoàng bào lão giả thân thể chút xíu quỷ dị hiện lên. Trong tay còn cầm theo một cái bạch sắc quải trượng, dùng khẩu khí bất mãn hướng tới nữ tử trong lục quang nói.

"Hoàng Thạch Công! Lần này chúng ta đi vào nơi này không phải là vì giết thêm vài tên nhân tộc hay là Yêu Tộc. Mà là phải đi đuổi giết phản nghịch của bổn tộc để thu hồi lại Hồi Thần Huyết. Vì vậy không nên gây ra thêm nhiiều chuyện, ít đi chuyện nào là tốt được việc đó." Lục bào nữ tử đưa mắt nhìn lão giả một cái nhàn nhạt trả lời.

“ Người này nhiều lắm là tương đương với Nguyên Anh kỳ tu sĩ. Chỉ cần hai người bọn ta xuất thủ là chuyện dễ như lật bàn tay. Không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy. Yêu tộc và Nhân tộc đối Linh Tộc chúng ta là kẻ đại địch. Có cơ hội làm suy yếu đi lực lượng của nhân tộc thì cần phải làm ngay chứ.” Hoàng bào lão giả lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý với lời nói vừa rồi của nữ tử.

“ Nếu như thật sự có thể dễ dàng hạ gục được người này ta sẽ ra tay ngay lập tức. Nhưng người này có chút cổ quái vì vậy không nên đả thảo kinh xà mà làm hỏng đại sự.” Lục bào nữ tử trầm ngâm hồi lâu mới nói ra những lời mình suy nghĩ.

"Cổ quái? Thiên Anh. Ngươi phát hiện ra cái gì?" Hoàng Thạch Công liền ngẩn ra, vội vàng hỏi.

"Ngươi cảm giác được người này thật sự là một tên luyện thể sĩ sao?" ánh mắt của nữ tử chớp một cái hỏi ngược lại một câu " Nói vậy là ý gì? Người này cầm linh cụ trong tay liền đánh gục Kết Đan yêu thú, trên người cũng không có một chút linh lực ba động không phải luyện thể sĩ thì còn là cái gì?" Hoàng Thạch Công có chút không rõ liền phản ứng lại.

“ Ngươi hẳn cũng biết bản thể của ta là do mộc anh thành tinh vì vậy có thể nhìn được một số việc mà người thường không thể biết được. Người này có thần thức rất là cường đại. Có thể nói không dưới ta và ngươi. Theo ta được biết thì nhân tộc luyện thể sĩ không thể nào có được thần thức cường đại như vậy. Chỉ có thể là nhân tộc Hóa Thần Kỳ tu sĩ mới có được mà thôi.” Nữ tử chậm rãi nói.

“ Cường đại thần thức! ngươi nói là người này không phải luyện thể sĩ mà là một tên Hóa Thần Kỳ tu sĩ giả dạng sao?” trên mặt của Hoàng Thạch Công hiện lên vẻ kinh dị.

“ Ta thật sự không biết phải nói thế nào nữa. Ta cũng không tìm thấy có chút linh lực nào trên người của hắn nữa.Bất quá cũng không thể loại trừ khả năng là dù sao nhân tộc cũng có nhiều loại công pháp với thần thông so ra không dưới Linh Tộc thiên phú thần thông. Mà dù cho có loại bí thuật nào đi nữa thì mục đích của chuyến đi lần này của chúng ta là truy đuổi phản nghịch để lấy lại Hồi Thần Quyết. Nếu như bọn ta mạo hiểm hành động rủi làm hỏng đại sự thì không tốt.” Nữ tử nghiêm nghị nói.

“ Ngưới nói không sai. Nếu như hắn thực sự là Hóa Thần Kỳ tu sĩ thì bọn ta cũng không dám chắc mười phần là có thể giết được hắn hay không nữa. Vạn nhất để hắn chạy thoát thì mất nhiều hơn được. Nhân tộc thật sự rất là xảo trá! Những tên Yêu Tộc này thật sự là xui xẻo a. Bọn họ thật sự không thể nào ngờ là có một gã Hóa Thần Kỳ tu sĩ lại giả làm một tên Luyện Thể Sĩ. Mà dù cho có là cùng tu vi đi chăng nữa mà không có phòng bị thì thế nào cũng thua thiệt lớn rồi.” Hoàng bào lão giả nhìn có chút vui vẻ khoái trá nói.

“ Tốt, hai người Thiết Lợi và Xích Diệt thế nào cũng tiến vào nơi này. Có chuyện này đại sự, Ngũ Hành Linh Tộc chúng ta chắc hẳn là đã xuất động ra nhiều người tới rồi. Không biết Thủy Linh Tộc phái ra vị Linh Tương nào đây?" nữ tử vận lục bào dường như nhớ ra cái gì đó đột nhiên hỏi như vậy.

“ Cái này cũng không rõ lắm. Thủy Linh Tộc trong Ngũ hành của chúng ta là một trong những tộc thần bí nhất, đối với bọn họ Thần Huyết rất là quan trọng. Người được phái tới chắc là mạnh mẽ rồi ." Hoàng Thạch Công cười lên hắc hắc.

“Điều này cũng đúng. Bất quá khi ta đến thì cũng nghe nói là dường như Khí Linh Tộc cũng đã phái người tới nhúng tay vào chuyện này." trên mặt nữ tử lộ ra vẻ chần chờ nói.

"Khí Linh Tộc? Bọn họ còn có mặt mũi nào mà dám phái người tới, tên phản nghịch kia chính là người của Khí Linh Tộc." Hoàng Thạch Công vừa nghe lời này thì giận tím mặt nói ra.

“ Nói thì nói như vậy, nhưng mà Khí Linh Tộc lại cho rằng trong việc truy tìm phản nghịch thì họ phải là người cần phải đi đầu trong việc này.” Nữ tử nhẹ giọng trả lời.

"Hừ, nói thật dễ nghe. Còn không phải là ham muốn Thần Huyết của Ngũ Hành tộc chúng ta hay sao chứ." Hoàng Thạch Công hừ lạnh một tiếng lộ vẻ giận dữ.

“ Được rồi, mặc kệ nói như thế nào đi nữa thì người của Khí LinhTộc cũng đều là đối đầu với Yêu Nhân lưỡng tộc. Vì vậy đối với việc đuổi giết phản nghịch đều có lợi. Nhưng có thể thấy phản nghịch đã sớm chạy tới đây thì dường như đã có liên hệ với Nhân Tộc rồi. Và Nhân Tộc cũng đã phái người tới đây tiếp ứng hắn. Chúng ta phải có gắng tìm được hắn trước khi mà bọn họ gặp nhau, nhằm tránh việc phản nghịch đưa Thần Huyết cho Nhân Tộc.” Nữ tử lục bào lành lạnh nói.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh