TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 929: Kim Tình Bích Đồng(2/2 Chương)

Chương 929: Kim Tình Bích Đồng(2/2 Chương)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Nhưng mà lúc này sắc mặt của hắn đã hơi hơi trắng bệch.

Khoảng cách như vậy mà hắn mạnh mẽ thúc dục tinh thần công kích nên hao tổn cực kỳ nghiêm trọng, hắn không tu luyện bí thuật nào tương tự như thế nên sau hai lần ba động tinh thần làm cho chúng tiêu hao không ít.

Tâm niệm hắn nảy một cái, hóa thức trùng ở ngực truyền tới từng luồng tinh thần lực tinh thuần làm cho sắc mặt thoáng khôi phục.

Đưa mắt nhìn, hắn thấy cảnh hoang tàn khắp Diệp gia thôn. Từ đường trong thôn đã sụp đổ, ba động yếu ớt của trận pháp cũng đã biến mất, quá nửa nhà cửa cũng nghiêng ngả, thỉnh thoảng có thể thấy thi thể thôn dân, máu tươi chảy trên mặt đất.

"Xem ra đã tới chậm một bước rồi!"

Liễu Minh nhướng mày!

Loài quỷ vật như Quỷ bức thích ăn thịt như dù sao thực lực cũng chỉ là Linh đồ nên căn bản không thể nào đột phá được cấm chế. E rằng hung thủ chính đã bỏ đi từ lâu rồi.

Tâm niệm của hắn lại chuyển, thần thức lại khuếch tán ra, bao phủ khắp cả thôn.

"A!"

Sau khi đảo đi đảo lại làm cho Liễu Minh ồ lên một tiếng.

Hắn lắc mình một cái bay tới từ đường bị sụp. Bàn tay hất lên, đám ngói vỡ đất đã bị một luồng lực lượng nhấc lên. Một cửa hầm lộ ra.

Mặt ngoài cửa hầm minh ấn một số ký hiệu có chút huyền ảo, cũng không có lực phòng ngự gì mà chỉ có tác dụng ngăn cách phần lớn thần thức.

Nếu không phải là tinh thần lực của hắn mạnh mẽ thì e rằng không thể phát hiện ra điểm dị thường ở nơi này. Cũng khó trách đám quỷ vật kia không phát hiện có càn khôn bên dưới.

Hắn giương tay lên, một luồng khí hắc sắc cuộn lên mở cửa hầm ra.

Hầm ngầm dưới đất chỉ khoảng nửa trượng vuông, một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi mình đầy bụi đất co rúm người, khuôn mặt vẫn hằn nét sợ hãi. Tuy nhiên hai đồng tử he hé mở mơ hồ có một mảnh kim quang, con ngươi thoáng biến thành màu bích lục.

"Quả đúng là Kim tình bích đồng*!" Liễu Minh cẩn thận đánh giá, sau đó lẩm bẩm trong miệng.

*Kim tình bích đồng: Loại đồng tử thay đổi màu sắc từ vàng kim sang bích lục.

Hắn đã từng nghe Âm Cửu Linh đề cập tới linh thể kim tình bích. Đó là loại linh thể hiếm thấy, trong đám linh thể được xếp vào loại cao giai.

Kim tình bích có động sát* chi lực cao độ, không thua kém nữ đệ tử Thanh Mâu có Thái Hư chi nhãn của Hạo Nhiên thư viện.

*động sát: khả năng nhìn thấu, quan sát thấu triệt, sâu xa.

Hơn nữa, kim tình bích đồng xạ xuất trá mục kim quang có lực khắc chế trời ban đối với quỷ vật, một khi tu luyện đại thành đủ làm cho tuyệt đại đa số quỷ vật trong thiên hạ nghe thấy là sợ vỡ mật.

Đột nhiên, kim quang trong mắt đứa nhỏ tối sầm lại, toàn thân đong đưa rồi ngã sóng xoài.

Liễu Minh vội vàng phát ra một luồng hắc khí nâng đứa nhỏ tới gần.

Sau khi kiểm tra cẩn thận thì phát hiện đứa trẻ này ngoại trừ cưỡng ép mở ra thần thông linh mục làm cho khí huyết cơ thể suy yếu còn thì không có vấn đề gì khác.

Ngón tay hắn búng liên tục, điểm khắp toàn thân đứa nhỏ. Sắc mặt tái nhợt của nó hòa hoãn lại, ngoẹo đầu chìm vào giấc ngủ say.

Làm xong những việc này, Liễu Minh ngoái đầu nhìn khắp bốn phía rồi lắc đầu. Ngoại trừ đứa nhỏ ra, không một ai trong thôn còn sống sót.

Huyết mạch còn sót lại của Diệp tu sĩ ngàn năm trước gặp phải họa diệt tộc, may mà một tia huyết mạch cuối cùng vẫn còn sót lại.

Liễu Minh xua tan hết tâm tình tiêu cực, bàn tay vung lên, một luồng hắc khí bao trùm cả thôn.

Mặt đất rung rinh kịch liệt một hồi, vô số đất bay lên, chỉ một chốc lát trong thôn hiên ra rất nhiều nấm mồ.

Liễu Minh nâng đứa nhỏ, xoay người định bỏ đi thì trong tai vang lên tiếng thiếu nữ êm ái:

"Chủ nhân!"

"Hạt nhi, ngươi tỉnh rồi à? Đã luyện hóa hết dược lực Kim cương thối cốt đan." Chân mày Liễu Minh cau lại, truyền âm hỏi.

"Hạt nhi đã phụ kỳ vọng của chủ nhân, vẫn chưa thể đột phá tới giả đan kì." Hạt nhi buồn bã thở dài.

"Không sao. Giả đan là bình cảnh lớn trên đường tu luyện, ta cũng đang tìm cơ hội đột phá, từ từ mới được." Liễu Minh thản nhiên nói, đồng thời tay vỗ nhẹ bên hông.

Một luồng hắc khí cuộn lên, ngưng tụ lại biến thành thiếu nữ mặc lụa đen.

"Hạt nhi, ngươi chăm sóc cho đứa bé này cho tốt." Liễu Minh đưa đứa nhỏ cho Hạt nhi.

Hạt nhi giơ tay nhận lấy, mắt nhìn Liễu Minh một cái rồi hỏi:

"Chủ nhân muốn..."

" Quỷ vật Thanh Cương Sơn đã trốn chạy tứ tán, ta muốn diệt chúng để cho phàm nhân thôn trấn khác xung quanh khỏi gặp phải tai ương."

Không chờ Hạt nhi nói, thân hình Liễu Minh mơ hồ, hóa thành một đạo hắc quang phá không bay đi.

Đêm đã qua!

Khi trời sáng, thân ảnh Liễu Minh lại hiện ở ngọn chủ phong Thanh Cương Sơn, thần sắc có chút mệt mỏi.

Sau một đêm đuổi giết, cuối cùng phần lớn quỷ vật cũng bị trừ diệt, có lẽ có một hai đứa lọt lưới nhưng đương nhiên cũng không gây ra nổi phong ba bão táp.

Hắn cũng có chuyện quan trọng nên không thể nào ở lại đây quá lâu.

Giờ phút này Thanh Cương Sơn trải qua một phen kịch biến, quỷ vụ vốn nồng đậm cũng nhạt đi rất nhiều nhưng vẫn còn nhiều tàn lưu vụ khí lắm dường như vẫn có sự hấp dẫn nào đó mà lại hội tụ trở lại.

Liễu Minh đứng ở một chỗ trên tảng đá lớn, hai mắt híp lại, hắn khuếch tán thần thức lần nữa.

Một lúc lâu sau, hắn mở mắt ra. Có một tia dị sắc hiện lên trên khuôn mặt.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh