TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 928: Kim Tình Bích Đồng(1/2)

Chương 928: Kim Tình Bích Đồng(1/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Sau khi thân thể quỷ quái vỡ vụn thì biến thành một luồng hắc khí rồi lại một lần nữa dung nhập vào không gian chung quanh.

Cùng lúc đó, hắc khí bốn phương tám hướng đồng thời bốc lên cứ từng đứa từng đứa quỷ quái nối tiếp nhau, phía sau tiến lên phía trước đánh tới ma đầu tướng quân

" Muốn chết! "

Ma đầu Tướng quân dù có tu vi vượt xa những thứ quỷ quái này nhưng do đã bị trọng thương lại thấy hiện tượng như vậy thì trên mặt cũng lộ ra một tia sợ hãi bèn hét lớn một tiếng, định bụng phóng xuất tia chớp màu xanh ra lần nữa.

Đương khi ấy, ở phía sau cách đó không xa, một điểm kim quang chợt hiện lên trong màn tối. Sau khi chợt lóe, một đạo kiếm quang cực kỳ chói mắt đã tới trước mặt, tốc độ cực nhanh, trong hư không thình lình hiện ra một đạo kim tuyến tinh tế.

Ma đầu Tướng quân cả kinh, đột nhiên trợn tròn mắt nhìn kỹ thì kiếm ý thấu xương đã đến trán rồi.

Một tiếng "phụp"!

Ma đầu Tướng quân còn chưa kịp có ý niệm tránh né thì kiếm quang màu vàng đã xuyên thủng qua trán, lóe lên phía sau chiếc mũ sắt.

Giữa không trung, hắc quang chớp động mấy cái, không gian Minh Ngục từ từ tản đi.

Đầu lâu to lớn của ma đầu từ giữa trời rơi thẳng xuống đất, hào quang trong hốc mắt đã hoàn toàn tắt lịm, hiển nhiên tinh cũng đã bị kiếm quang hư không xoắn cho tan nát rồi.

Liễu Minh vẫy tay làm xuất hiện một mảng hắc khí nâng thi thể ma đầu, tay hất lên thì kim quang chợt lóe, hư không kiếm thuấn di hiện ra trong bàn tay.

Khuôn mặt hắn hiện nụ cười, bàn tay vuốt vuốt kiếm nang màu bạc nhạt bên hông.

Sau hơn mười năm ôn dưỡng, trong nháy mắt hư không kiếm thoát ra khỏi kiếm nang, uy lực quả nhiên khác một trời một vực.

Cho dù tên ma đầu này không bị trọng thương, dù tu vi đúng Chân đan cảnh hàng thật thì muốn diệt sát cũng phải mất không ít công phu.

Nhưng mà nếu muốn hư không kiếm lại xuất một kích có uy năng vừa rồi thì e rằng phải ôn dưỡng trong kiếm nang vài năm mới được.

"Chủ nhân! "

Cùng lúc đó, một tiếng thánh thót vọng tới.

Liễu Minh nghe vậy, dừng tay quay lại nhìn.

Trước mắt lóe lên lục quang, phi lâu lại biến thành hình dáng đồng tử búng người bay tới ngay phía trước, vẻ mặt thèm thuồng nhìn thi thể ma đầu tướng quân.

"Đám âm hồn đã diệt hết rồi sao?"

Liễu Minh nhìn khắp xung quanh, nhìn cả phụ cận Thanh Cương Sơn thì chỉ thấy quỷ vụ màu xanh nhạt đã phiêu tán khắp nới, mờ mờ ảo ảo, chẳng còn nhìn thấy được một đứa âm hồn quỷ quái nhưng văng vẳng nơi xa vẫn mơ hồ có tiếng quỷ vọng lại.

"Đám quân hồn pháp lực không mấy chỉ có gan lớn mật to tạo thành trận thế lớp lớp. Nhưng bị ta đánh tan một góc thì phần lớn nhân cơ hội chạy trốn." Phi nhi vừa mút tay vừa nói, ánh mắt thủy chung không rời thi thể ma đầu tướng quân.

Liễu Minh nghe vậy gật đầu, mặc dù tu vi Phi lô đã gần tới Hóa Tinh hậu kỳ đại viên mãn nhưng đồng thời đánh với mấy trăm âm hồn Ngưng Dịch cũng coi như trình độ không tệ.

Lúc Liễu Minh mới rời Thái Thanh môn thì cũng là lúc Cốt Hạt vừa ăn một viên Kim Cương thối cốt đan nên ở yên trong Dưỡng hồn đại luyện hóa dược lực. Nếu không thì để cho hai con linh sủng đồng thời ra tay, đám âm hồn quỷ quái khó mà chạy trốn được.

Nhưng nếu đứa đầu sỏ đã bị diệt thì đám tàn binh này có chút số lượng cũng chẳng tạo nổi sóng to gió lớn gì được.

Thấy Phi Lô nhỏ dãi thèm thuồng, Liễu Minh bật cười lớn, tay áo vung lên ném tới thi thể ma đầu tướng quân kia ra.

Phi Lô hoan hô một tiếng, trở lại nguyên hình nhào tới từng miếng từng miếng thôn phệ.

Liễu Minh cười nhạt, một tay ngưng tụ kiếm quyết. Phi kiếm rời khỏi tay bay trở về bên trong kiếm nang.

Gai bạc mặt ngoài kiếm nang lưu chuyển một trận, trong chốc lát biến mất vô tung.

Chẳng mấy chốc, thi thể ma đầu tướng quân to lớn cũng đã bị Phi nhi nuốt hết vào bụng, lục quang ảm đạm trông rất lờ đờ.

Liễu Minh thấy vậy mắt lóe tinh quang.

Phi Lô vốn đang gần tới bình cảnh giả đan, hiện tại cắn nuốt một đồng loại cảnh giới chân đan. Đó rất có thể là dấu hiệu muốn lên cấp.

Nghĩ tới đây, trong lòng Liễu Minh mừng thầm, vỗ nhẹ tay vào Dưỡng hồn đại bên hông thu Phi Lô vào.

"Không ổn rồi, thiếu chút nữa thì quên chuyện này!"

Bỗng nhiên Liễu Minh nghĩ tới điều gì đó, chân dậm mạnh, cả người biến thành một đạo hắc quang nhanh chóng phi độn như chớp về phía Diệp gia.

Hắn và đứa ma đầu đại chiến một trận, phong ấn còn sót lại đã hoàn toàn tan vỡ.

Tất cả quỷ vật Thanh Cương Sơn đều bị ba động pháp lực mạnh mẽ của hai người làm cho khiếp sợ mà chạy trốn, hơn nữa còn cả những âm hồn trốn thoát khỏi tay Phi Lô nữa. Nếu cả đám quỷ vật này công kích Diệp gia thì chỉ với những trận pháp cấm chế yếu ớt còn lại thì căn bản không cản nổi.

Trong lúc phi độn, Liễu Minh đem thần thức khuếch tán mạnh ra bao trùm mấy chục cây số.

Sau một khắc, sắc mặt của hắn trầm xuống thật sâu, trong cảm ứng của thần thức thì thung lũng Diệp gia chỉ còn là một đống hỗn độn, hầu như không cảm ứng được sinh mệnh.

Trên bầu trời thôn làng chỉ có hơn mười con quỷ lượn đi lượn lại.

"Đáng chết thật!"

Trong lòng Liễu Minh thầm mắng một tiếng, vẻ tàn khốc chợt lóe trong mắt. Tinh thần lực trong biển thần thức chấn động mạnh một cái, một luồng ba động tinh thần to lớn mà mắt thường có thể thấy được khuếch tán ra, cách không đánh tới hơn mười con quỷ bức kia.

Hơn mười con quỷ bức vốn lượn lờ trên không trung Diệp gia thôn bỗng trầm xuống, ý thức nhất thời hỗn loạn phải một lúc lâu mới hồi phục lại.

Trong thời khắc này chúng nó chịu sự tác động của ba động tinh thần vào trong ý thức. Chưa kịp khôi phục thì từ chân trời một đạo hắc quang nhanh như điện bay tới, một đạo hắc quang hình quạt cuộn lên nghiền nát mười mấy con quỷ bức.

Bóng đen chợt lóe, Liễu Minh đã vào trong thôn.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh