TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 776: Ẩn Cư (1/2)

Chương 776: Ẩn Cư (1/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Thanh Linh nhẹ gật đầu, sau đó lần nữa chuyển ánh mắt lên hai người Lôi Yêu, Phong Yêu, không giận mà uy (ân uy tịnh thi) nói:

"Hài người các ngươi, sau này sẽ là hai Đại hộ pháp dưới trướng của ta, chỉ cần tuyệt đối trung thành với bản tôn, ta tự nhiên sẽ không bạc đãi các ngươi, nhưng kẻ nào có can đảm toan tính gì khác, kết cục như thế nào các người chắc đã rõ ràng!"

"Vâng"

"Không dám"

Hai yêu thấp giọng đáp ứng, không dám có chút dị nghị.

"Tốt rồi, việc đã hoàn thành, dựa theo lời đã hứa, ta sẽ giúp ngươi rời khỏi nơi này. Nhớ kỹ, bản tôn không muốn bất cứ tin tức về nơi đây lộ ra ngoài." Thanh Linh nói xong liền biến thành cự nhân, chỉ thấy nàng khẽ nhấc hai tay, kéo mạnh một phát về hai bên trái phải. Hư không phụ cận liền vang lên một tiếng "Ầm ầm" vang dội, hiện ra một khe hở không gian thật lớn.

"Đa tạ Thanh Linh tiền bối thành toàn, đối với sự tình nơi đây, vẫn bối nhất định thủ khẩu như bình." Liễu Minh thấy vậy hết sức vui mừng, vội vàng cúi người hành lễ, vốn hắn định bay đi thì chợt cúi đầu nhìn lại.

Đã thấy thân ảnh Sa tộc nhân xinh đẹp, một thân y phục trắng đứng đó, đối mắt nàng dõi theo hắn không rời, trong ánh mắt có chút chờ đợi, một chút chần chờ, đồng thời còn mang theo một ánh nhìn ai oán.

Bóng hình thướt tha đó chính là Sa Sở Nhi.

Bỗng nhiên một cỗ cuồng phong gào thét mà qua, khiến cho y phục nàng phất phơ trong gió, mảnh lụa trắng che khuất gương mặt nàng vô thanh vô tức rơi xuống.

Xuất hiện trước mắt Liễu Minh là khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của nàng, một sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành. Không gian vốn u tối xung quanh dường như vì vẻ đẹp của nàng mà thắp lên vài phần tươi sáng.

Liễu Minh trên mặt hiện lên một tia hoảng hốt, không khỏi hồi tưởng lại tình cảnh những ngày qua, cùng nàng kề cần chuyện trò vui vẻ.

Liễu Minh trong lòng khẽ buông một tiếng thở dài, trên mặt vẫn mỉm cười, mấp máy môi truyền âm qua:

"Sa cô nương, chúng ta phải từ biệt tại đây rồi, nếu có duyên sau này gặp lại."

Sa Sở Nhi nghe vậy. Thân hình nhỏ nhắn run lên, há to miệng, đang muốn nói cái gì đó, đã thấy đôi tay Thanh Linh vung lên, một cỗ ánh sáng màu vàng lập tức quấn lấy Liễu Minh, đưa hắn tiến vào bên trong khe nứt không gian.

Sau đó khe hở liền đóng lại, giống như chưa từng xuất hiện qua.

...

Một hồi điên cuồng xoay chuyển qua đi!

Khi Liễu Minh một lần nữa khôi phục lại tinh thần, bản thân đã xuất hiện trên một thảo nguyên hoang vu.

Hắn trước tiên nhìn quanh bốn phía, nhất thời vẫn không nhận vị trí mình vừa đặt chân. Nhưng có thể khẳng định hắn đã rời khỏi Quỷ Mạc.

Có thể nói như vậy bởi hắn đã không còn cảm nhận được sự áp chế tu vi từ năng lượng quỷ dị. Lại bởi, linh khí nơi đây tuy mỏng manh nhưng so với bên trong Quỷ Mạc, vẫn là nồng đậm hơn trăm lần.

"Cuối cùng ta đã trở ra."

Liễu Minh thở phào nhẹ nhõm, từ trong Tu Di giới lấy ra một ngọc giản màu xám.

Đây là hắn tại bên trong Lôi Trì Sơn Bí Cảnh chém giết một Chân Đan tu sĩ, ngoài ý muốn đạt được.

Bên trong ngọc giản là địa đồ trung tâm Nam hoang, bao gồm cả Trư Long Sơn Mạch cùng hơn chục tòa núi lớn nhỏ vùng Nam hoang, tất cả đều được ghi chép tường tận.

Chừng sau một phút, Liễu Minh mới đưa thần thức rời khỏi ngọc giản.

Hắn đủ để Hắc Vân cùng một chỗ, bay lên cao mấy trăm trượng, rảo mắt nhìn xuống xung quanh. Đem địa hình bốn phía cẩn thận so sánh một phen, đại khái có thể xác nhận vị trí hiện tại.

Nơi này hẳn là một thảo nguyên ít người lui tới tại Tây Bắc Trư Long Sơn mạch, cách phường thị Thanh Cổ không xa. Đại khái khoảng vài vạn dặm.

Liễu Minh sau một lúc nhắm mắt trầm tư, chợt thi triển pháp quyết, hóa thành một đạo độn quang màu đen, bay nhanh về hướng ngược lại với phường thị Thanh Cổ.

Từ sau một loạt biến cố xảy ra tại Lôi Sơn Trì Bí Cảnh và Quỷ Mạc, hắn vẫn có chút e ngại đối với phường thị này.

Nửa tháng sau, một đạo hắc quang thình lình ngừng lại tại một sơn mạnh hẻo lánh phụ cận.

Hắc quang thu vào, hiện ra thân ảnh một nam tử, không ai ngoài Liễu Minh.

Hắn trong tay cầm địa đồ ngọc giản, hai mắt nhìn quanh bốn phía, trên mặt dần lộ ra thần sắc thỏa mãn.

Nơi đây cách Trư Long Sơn Mạch chừng mấy ngàn vạn dặm, chính giữa còn ngăn cách bởi mấy tòa sơn mạch cỡ lớn, có thể nói là không còn nhiều liên hệ với Thanh Cổ phường thị.

Huống hồ linh khí tại đây tương đối mỏng manh. Như vậy sẽ ít thu hút các tu sĩ khác, có thể nói là vô cùng yên tĩnh.

Mà bên ngoài sơn mạch, cách vài vạn dặm là phường thị Man tộc, Liễu Minh trước kia đã từng tới đây thu mua tài liệu điều chế Uẩn Linh Đan, biết rõ quy mô của nó không thua kém phường thị Thanh Cổ.

"Liền chọn nơi này đi." Liễu Minh thu lại ngọc giản, bay đến một sườn núi kín đáo nơi cây cối rậm rạp, thả ra phi kiếm Hư Không, bắt đầu phá núi phá thạch.

Với tu vị của hắn hiện tại, khai phá nên một động phủ, quả thực không cần tốn nhiều công sức.

Ngắn ngủi hơn nửa ngày sau, hắn đã đào ra mấy gian thạch thất lớn nhỏ, lại dụng công cắt gọt đánh bóng một bộ giường ngủ cùng bàn ghế bằng đá.

Ngay sau đó, hắn lại lấy ra mấy bộ khí cụ bày trận, đem động phủ cùng hơn nửa sơn mạch đặt dưới sự khống chế.

Cửa ra vào động phủ bị một khối đá lớn ngăn chặn, chỉ chừa một thông đạo vừa đủ một người ra vào.

Liễu Minh làm xong hết tất thảy, mới yên tâm ngồi xuống giường đá.

Trong lòng hắn rõ ràng, Lôi Yêu, Thiết Yêu tại Nam hoang gây nhiễu loạn với truyền thừa của Thiên Yêu, không chỉ bắt phần lớn tu sĩ Chân Đan các tộc làm tù binh, còn đem cường giả Thiên Yêu cốc Khuê Mộc Tôn Giả nhốt lại. Tuy Lôi Yêu cùng Phong Yêu đã bị Nam Hoang Khôi Đế thu phục, nhưng chuyện lớn như vậy không có khả năng giấu diếm được lâu.

Việc này không chỉ liên quan đến thế lực khổng lồ như Thiên Yêu cốc, ngay cả Nam Hoang chi địa chỉ sợ không lâu sau sẽ chính thức xuất hiện một hồi đại loạn, với sự tái xuất của Nam Hoang Khôi Đế.

Bất quá những điều này đối với Liễu Minh cũng không có quá nhiều ảnh hưởng, hắn chỉ cần cẩn thận che giấu, việc không gây sự chú ý có lẽ không khó.

Liễu Minh vốn định sau khi luyện chế thêm một ít Uẩn Linh Đan liền trở về Vạn Linh Sơn, nhưng với tình hình hiện nay, hắn đã thay đổi chủ ý.

Nam Hoang chi địa càng loạn, ngược lại càng dễ phân tán sự chú ý tới một gã Hóa Tinh kỳ như hắn, giúp hắn dễ dàng hơn khi thu thập tài liệu luyện đan.

Liễu Minh sau một phen đánh giá, liền đem thần thức tiến vào Tu Di Giới, một lát sau, vung tay lên, vô số đồ vật rơi trên mặt đất.

Những thứ này đều là chiến lợi phẩm hắn lấy được tại Lôi Trì Sơn Bí Cảnh, khi đánh chết những tu sĩ kia, bây giờ mới có thời gian cẩn thận kiểm tra một lần.

Lôi Trì Sơn Bí Cảnh tuy hung hiểm cửu tử nhất sinh, nhưng lợi ích đạt được không nhỏ, các loại đan dược, linh tài tự nhiên không thiếu, Cực phẩm linh khí có hơn mười kiện, pháp bảo hình thức ban đầu cũng nhiều hơn một kiện. Một hạt châu vàng óng, một đôi Tử sắc quái nhận, một thanh trường đao bằng sừng trâu đen nhánh, một cây trường côn xanh biếc, còn có một thanh chủy thủ màu đen.

Chỉ riêng hơn mười kiện Cực phẩm Linh khí đã có thể đổi lấy thật nhiều Linh thạch, giá trị của năm kiện pháp bảo hình thức ban đầu càng không phải nói thêm.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh