TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 70: Thúy Nhi

Chương 70: Thúy Nhi
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Thiếu nữ tên gọi "Thúy nhi" này lẩm bẩm một hồi, sau đó một tay bỗng nhiên vỗ lên trên quyển trục.

"Phốc" một tiếng, vô số luồng khí màu vàng mang theo phù văn đủ loại màu sắc bay lên trời, đến tận khi cao vài chục trượng mới quay tít một vòng rồi ngưng tụ lại, biến thành một con thuyền khổng lồ màu vàng nhạt.

Chỉ có điều mặc dù thuyền này trông cực lớn, nhưng lại có vẻ mông lung hư ảo, dường như không phải vật thật vậy.

"Tốt rồi, chư vị sư đệ sư muội có thể lên thuyền." Tiền sư tỷ chẳng thèm để ý tới vẻ giật mình của những người khác, cùng thiếu nữ áo lục bay lên Vụ Chu.

Những người khác sau khi liếc nhau vài lần, hiển nhiên cũng cuống quít lên theo.

"Ồ, sao lại là ngươi!"

Lôi Thần và thiếu nữ xinh xắn vừa mới bay lên Vụ Chu, sau khi đi vài bước đã phát hiện ra Liễu Minh đang đứng cách đó không xa, trong lòng có chút kinh ngạc.

"Tại hạ cũng thật không ngờ lại gặp được Lôi huynh ở đây." Nếu đối phương đã chủ động nói chuyện, Liễu Minh cũng khẽ gật đầu trả lời.

"Nếu ta nhớ không lầm, Bạch sư đệ là đệ tử chi Cửu Anh Sơn của Khuê sư bá a. Ngươi không tập trung tu luyện trong núi, trái lại còn có thời gian chạy loạn, không sợ sẽ làm trễ nải việc tu hành của mình ư!" Ánh mắt Lôi Thần lóe lên hỏi, không ngờ lại biết rõ tên của Liễu Minh, hơn nữa dường như ít nhiều cũng hiểu rõ một vài chuyện khác.

"A, thì ra Lôi huynh đã biết tên tiểu đệ. Ta muốn đi phường thị Vệ châu xử lý một vài chuyện quan trọng, mặc dù phải lãng phí chút thời gian, nhưng cũng không còn cách nào khác." Liễu Minh vốn khẽ giật mình, nhưng lập tức cười cười nói.

"Gần đây ta nghe nói Chấp Sự đường xuất hiện một gã "nhiệm vụ cuồng nhân", chỉ trong mấy tháng đã hoàn thành bốn năm mươi nhiệm vụ, nghe nói cũng là đệ tử mới nhập môn không lâu, hình như cũng là họ Bạch thì phải, không biết có phải là cùng một người với Bạch huynh đây không?!" Thiếu nữ xinh xắn bên cạnh nghe thế, bỗng nhiên cười cười mở miệng.

"Khụ, nếu đã là đệ tử mới nhập môn thì chắc cũng không có người họ Bạch thứ hai, vậy có lẽ đúng là ta rồi. Gần đây tình hình tại hạ tương đối căng, cũng chỉ có thể làm nhiều nhiệm vụ hơn một chút để đổi lấy một ít Linh thạch." Thấy đối phương dường như cũng không có ý xấu, Liễu Minh cũng chỉ có thể ho nhẹ một tiếng trả lời.

"Đúng là Bạch huynh! Chậc chậc, ta nghe một vài sư huynh sư tỷ nói, trong những nhiệm vụ mà Bạch huynh hoàn thành kia có không ít nhiệm vụ mà kể cả là đối với một số đệ tử cũ cũng đều có chút nguy hiểm, sư huynh vậy mà có thể một hơi hoàn thành nhiều như vậy, chẳng lẽ trong đó có bí quyết gì hay sao? Đúng rồi, tiểu muội tên Âu Dương Phi, cũng là môn hạ chi Thiên Cơ." Thiếu nữ xinh xắn cảm thấy tò mò nói, đồng thời tự nhiên cười nói giới thiệu tên tuổi bản thân.

"Âu Dương sư muội nói đùa rồi, nhiệm vụ tông môn nào có bí quyết gì đáng nói, chẳng qua tại hạ dùng nhiều thời gian hơn một chút, cộng với vận khí không tệ, mới có thể hoàn thành nhiều nhiệm vụ như vậy." Liễu Minh nghe vậy, chỉ có thể úp mở nói.

"Hừ, ngươi cho rằng Lôi mỗ sẽ tin tưởng những lời này sao? Nếu có cơ hội lời, luận bàn một chút đi, ta nghĩ thực lực Bạch sư đệ chắc chắn sẽ gây cho ta một kinh hỉ (*) bất ngờ." Hai mắt Lôi Thần như điện nhìn Liễu Minh trong chốc lát, sau đó bỗng nhiên hừ một tiếng nói.

(*) Vừa mừng vừa sợ.

"Lôi huynh nói giỡn, ngươi là Cửu Linh Lôi Mạch Thể, Bạch mỗ sao có thể có thể là đối thủ." Mặc dù trong lòng Liễu Minh hơi bất ngờ, nhưng đương nhiên liên tục lắc đầu.

"Chưa giao thủ làm sao ngươi biết không phải là đối thủ! Trái lại ta đã từng nghe người nói qua, ngươi đã từng giao thủ với đệ tử Cửu Khiếu Sơn, thậm chí còn đánh bại một đệ tử thiên tài trong bọn chúng. Việc này chắc không giả chứ!?" Lôi Thần nghe xong lời này, trên mặt hiện lên chút khó hiểu, hỏi lại.

"Làm sao Lôi huynh biết được việc này?" Liễu Minh nghe thế, lúc này thật sự có vài phần giật mình.

"Xem ra chính Bạch huynh vẫn chưa biết, chuyện huynh đánh bại đệ tử thiên tài Cửu Khiếu Sơn đã được một vài sư huynh Cửu Anh Sơn nói ra ngoài từ lâu rồi. Cũng làm cho thể diện môn hạ đệ tử chi Cửu Anh tăng lên không ít đấy. Cộng thêm gần nhất chuyện sư huynh quét ngang rất nhiều nhiệm vụ Chấp Sự Đường, bây giờ danh khí của sư huynh trong tông kỳ thật không thể coi là nhỏ đâu." Âu Dương Phi mỉm cười nói.

Liễu Minh nghe đến đó, chỉ có thể cười gượng không thôi.

"Nếu hiện giờ Bạch sư đệ không muốn luận bàn, vậy thì chờ đến lần tỷ thí Đại Giác chừng một năm rưỡi sau. Đến lúc đó chắc chắn ngươi không thể không tham gia thịnh hội này a!" Lôi Thần nhìn chằm chằm vào Liễu Minh, thản nhiên nói một câu.

"Tỷ thí Đại Giác trong tông đương nhiên muốn tránh cũng không thể tránh được, nhưng đến lúc đó tại hạ tham gia cũng không nhất định sẽ gặp Lôi huynh." Liễu Minh chỉ có thể miễn cưỡng cười cười, nói.

"Cái này không vấn đề gì. Chỉ cần ta được xem ngươi ra tay, đương nhiên có thể biết thực lực của ngươi như thế nào, hy vọng đến lúc đó đừng để cho ta thất vọng." Lôi Thần ngạo nghễ nói một tiếng, sau đó liền không nói gì nữa quay người bước đi.

Âu Dương Phi vội vàng cười với vẻ áy náy với Liễu Minh, rồi lập tức theo sau.

Liễu Minh thấy vậy, chỉ có thể lắc lắc đầu không nói.

Tuy nhiên trong lòng hắn dường như lại có chút thiện cảm với vị Lôi Thần này.

Tuy người này thoạt nhìn ngạo khí mười phần, cực kỳ hiếu chiến, nhưng bản tính dường như lại rất đơn thuần.

Chỉ sợ có như vậy thì Thiên Cơ Sơn mới có thể để Âu Dương Phi kia luôn luôn theo sát bên người gã được.

Khi trong lòng Liễu Minh suy nghĩ như vậy, một tầng sáng nhàn nhạt xuất hiện bên ngoài Vụ Chu, tất cả mọi người đều được bao bọc vào bên trong màn sáng này, sau đó con thuyền rung lên, lập tức chở mọi người bay thật nhanh về phía xa.

Liễu Minh tìm một chỗ vắng vẻ trên con thuyền lớn mới dừng chân, hai mắt nhìn ra phía ngoài màn sáng, đồng thời cũng cảm nhận tốc độ của Vụ Chu một chút.

Vụ Chu này mặc dù nhanh hơn rất nhiều so với Thuật Đằng Không, nhưng so với chiếc Bích Linh Phi Châu kia vẫn cách biệt một trời một vực.

Xem ra Vụ Chu này cũng không thực sự là Linh Khí phi hành gì, trái lại càng giống như một loại pháp thuật nào đó và Phù Khí đặc thù được kết hợp với nhau thông qua một phương pháp đặc biệt.

Trong lòng Liễu Minh vừa nghiên cứu bí mật của Vụ Chu này, vừa lấy tay đặt lên túi tiền trong tay áo.

Trong túi vải chỉ có chừng ba mươi viên Tinh Thạch trong suốt lạ thường, chính là Linh Thạch trung giai được hắn đổi lấy từ tông môn.

Nếu không, thực sự phải mang hơn ba nghìn viên Linh Thạch cấp thấp, chỉ sợ hắn phải cõng một cái bao lớn mới được.

Hôm nay sở dĩ hắn chấp nhận tiêu phí hơn trăm điểm cống hiến để tới phường thị Vệ Châu, đương nhiên là vì muốn dùng những Linh Thạch này đổi lấy một ít đan dược gia tăng Pháp lực.

Dù sao thời gian giữa hai lần bong bóng khí thần bí phát tác, cũng chỉ chừng nửa năm mà thôi.

Hắn muốn nhân lúc lần phát tác tiếp theo chưa xảy ra, trước tiên phải gia tăng tu vi của mình rồi sau đó tính tiếp.

Dựa theo tin tức nghe được từ miệng những người khác, với nhiều Linh Thạch như vậy, nếu không cần cân nhắc đến vấn đề phẩm chất đan dược, có lẽ cũng để để mua một số lượng không nhỏ.

Tuy nhiên phẩm chất đan dược cũng là một chuyện cực kỳ trọng yếu đối với tu luyện giả.

Sau khi sử dụng loại đan dược gia tăng Pháp lực có phẩm chất cao, chẳng những có thể khiến cho Pháp lực gia tăng nhiều hơn một ít, hơn nữa dược lực bên trong rất tinh thuần, ít tạp chất, khiến cho kháng lực với đan dược sinh ra trong cơ thể sẽ giảm xuống rất nhiều.

Dù sao một khi kháng lực với một loại đan dược nào đó trong cơ thể tu luyện giả mà tăng lên rất cao, cho dù có sử dụng loại đan dược đó nhiều hơn nữa cũng không thu được hiệu quả quá lớn.

Mà đan dược cấp bậc càng cao, lại càng coi trọng phẩm chất hơn.

Dù sao với tu vi thấp, có lẽ chỉ cần dùng mấy viên đan dược gia tăng Pháp lực cũng đủ để tu vi tiến nhanh từng bước, nhưng một khi đã tới cảnh giới Linh Sư hoặc cao hơn nữa, nói không chừng sử dụng mấy chục trên trăm viên đan dược, tu vi mới chỉ có thể tăng lên được một bước rất nhỏ.

Đến lúc đó, phẩm chất đan dược càng cao, đương nhiên cũng sẽ có thể sử dụng loại đan dược này nhiều hơn, Pháp lực cũng có thể gia tăng càng nhiều.

Mặt khác đối với một vài loại đan dược có hiệu quả đặc thù, phẩm chất càng cao, tác dụng lại càng lớn.

Bởi vậy, chuyện giá cả đan dược phẩm chất cao gấp mấy lần đan dược phẩm chất bình thường, thậm chí còn gấp mười mấy lần, trong giới tu luyện hiện nay cũng là chuyện thường xuyên xảy ra.

Tuy nhiên những điều này đối với hắn hiện giờ dĩ nhiên vẫn là chuyện quá xa vời.

Bây giờ hắn chỉ là môt tên Linh Đồ trung kỳ, trái lại không cần quá coi trọng vấn đề này.

Liễu Minh nhìn ra bên ngoài Vụ Chu, thở dài một hơi nghĩ như vậy.

Bỗng nhiên trong lòng của hắn hơi xao động, lập tức quay người nhìn lại.

Chỉ thấy cách hắn hơn một trượng, thiếu nữ tên gọi "Thúy nhi" kia chẳng biết lúc nào đã đứng ở đó, hơn nữa mắt không chớp lấy một cái nhìn về phía hắn, không, chính xác phải nói là nhìn chằm chằm vào cái túi da màu đen bên hông hắn.

"Sư tỷ có chuyện gì cần tiểu đệ ra sức sao?" Liễu Minh bị đối phương nhìn chằm chằm, trong lòng hơi bất an, miễn cưỡng cười cười hỏi.

"Khí tức này … Đúng rồi, đích xác là Dưỡng Hồn Đại. Vị sư đệ này, ta thương lượng một việc với ngươi được không, ngươi bán cái Dưỡng Hồn Đại này cho ta đi?" Thiếu nữ áo lục nghe vậy, cuối cùng cũng rời ánh mắt khỏi túi da với vẻ lưu luyến không thôi, nhưng mặt mũi lập tức tươi cười nói với Liễu Minh.

"Chuyện này chỉ sợ phải làm cho sư tỷ thất vọng rồi. Thứ này tại hạ không bán." Trong lòng Liễu Minh rùng mình, lập tức lắc đầu nói.

"Sư đệ đừng chắc như đinh đóng cột vậy chứ, ta dùng một kiện Phù Khí cực phẩm để đổi lấy ... Nếu thực sự không được, thì hai kiện!" Thiếu nữ áo lục liên tục nói.

Liễu Minh nghe xong, thần sắc không thể không nghiêm túc nhìn đối phương.

Dưỡng Hồn Đại này dù gì cũng là bảo vật xấp xỉ Linh Khí, vậy mà đối phương định dùng một hai kiện Phù Khí để đổi lấy, đây là ý gì? Chẳng lẽ định cưỡng ép đoạt bảo hay sao!

Tuy nhiên nhìn dáng vẻ cười tủm tỉm đáng yêu của thiếu nữ áo lục, hiện giờ quả thực không giống một kẻ cậy mạnh hiếp yếu chút nào.

Trong lòng Liễu Minh cảnh giác, càng ngày càng lắc đầu mạnh hơn.

Thiếu nữ áo lục cũng rất nhanh tăng giá lên tới ba kiện Phù Khí lên, bộ dạng cực kỳ kiên nhẫn.

"Thúy nhi, ngươi đang làm gì đó, còn không mau tới đây."

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ một hướng khác.

Liễu Minh ngẩng đầu nhìn qua, đúng là vị Tiền sư tỷ kia đang đi tới, mặt không hiện lên chút cảm xúc nào nói với thiếu nữ áo lục.

"A, sao sư tỷ không điều khiển con thuyền mà lại đến đây, cẩn thận kẻo bay sai hướng đấy." Thiếu nữ áo lục vừa thấy Tiền sư tỷ đi tới, bỗng nhiên như bị "lửa đốt mông" lập tức chạy tới, cười cười lấy lòng nói.

"Hừ, ta đã để cho Lục Túc tạm thời giúp ta điều khiển con thuyền. Nhưng xem ra bệnh cũ của ngươi lại tái phát rồi, vừa thấy đồ vật ưa thích đã không chịu nổi rồi, lại đi quấy rầy người khác hả? Vị sư đệ này chớ trách, nha đầu Thúy nhi kia cũng không có ý xấu đâu, chỉ có điều là tính tình trời sinh có chút nghịch ngợm mà thôi." Tiền sư tỷ hừ một tiếng răn dạy thiếu nữ, sau đó liền xoay người có chút hòa hoãn nói với Liễu Minh.

"Không sao, sư tỷ Thúy nhi cũng không làm chuyện gì quá đáng." Liễu Minh đối mặt với đệ tử hạch tâm đứng thứ năm tại Man Quỷ Tông, đương nhiên không dám chậm trễ, nói.

"Đúng rồi, sư đệ họ gì, thuộc chi nào vậy?!" Tiền sư tỷ gật đầu, nhưng sau khi ánh mắt quét qua cái túi da bên hông hắn, lại hỏi một câu.

"Tại hạ họ Bạch, là môn hạ của Khuê sư chi Cửu Anh Sơn!" Liễu Minh tuy không biết dụng ý của đối phương là gì, nhưng cũng không định giấu diếm.

"A, môn hạ của Khuê sư bá. Xem ra Dưỡng Hồn Đại này của ngươi hẳn không phải được tông môn ban tặng rồi. Ta cho sư đệ một lời khuyên, nếu như ngươi không muốn vật này dễ dàng bị người nhận ra, tốt nhất nên bôi lên trên một lớp Xích Hồ. Như vậy chắc chắn sẽ không có mấy người có thể nhận ra vật này. Dù sao sẽ rất khó giữ bí mật tại phường thị Vệ châu nếu có nhiều người biết, vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn." Tiền sư tỷ thản nhiên nói.

"Đa tạ sư tỷ chỉ điểm, tiểu đệ đã biết rõ nên làm như thế nào." Liễu Minh nao nao, nhưng vẫn vội vàng cảm ơn một tiếng.

Tiền sư tỷ gật gật đầu, sau đó liền dắt theo thiếu nữ áo lục vẫn còn có chút lưu luyến rời đi.

"Bạch sư đệ, ngươi cứ cân nhắc thêm chút nữa nhé, giá cả vẫn còn có thể thương lượng lại mà."

Bên tai Liễu Minh bỗng nhiên truyền tới giọng nói của Thúy nhi, điều này thực sự khiến cho hắn hoàn toàn bó tay rồi.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh