TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 384: Thanh Niên Lạ Mặt

Chương 384: Thanh Niên Lạ Mặt
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

"A, cho nên ngươi mới thường xuyên mai phục nơi cửa động, muốn ăn cướp của người mới tới, làm chuyện mưu tài sát mệnh?" Liễu Minh giống như cười mà không phải cười nói.

"Đạo hữu thứ tội! Tại hạ là có mắt như mù. Nếu biết các hạ thực lực kinh người như thế, tại hạ trốn còn không kịp, sao lại dám tới đây đắc tội. Chủ yếu là hiện tại gần tới cuối tháng, mà thu hoạch khoáng thạch tháng này của ta lại không nhiều lắm, để đổi lấy giải dược thì còn không có bao nhiêu thời gian, cho nên mới chờ ở phụ cận cửa động, muốn thử thời vận, để canh xem có kẻ nào mới tới để có thể thu lấy một chút tài vật, thật không ngờ." Khô gầy nam tử nghe vậy, trong nội tâm nhảy dựng vội vàng đong đưa đôi tay khô gầy giải thích.

"Nghe ý tứ trong lời nói của ngươi, có vẻ như thợ mỏ mới tới nơi đây không nhiều lắm?" Liễu Minh không để ý đến nam tử cầu xin tha thứ, tiếp tục hỏi.

"Đạo hữu nói không sai, ta cũng là lúc trước có một lần đi lên mặt đất giao nạp khoáng thạch, từ vài tên thủ vệ nói chuyện phiếm nghe được, mấy năm này, duyên cớ là vì Hải Yêu Hoàng Độ Kiếp, dẫn đến thế lực của y bị co rút lại, nên Quáng Nô mới so với trước kia thiếu đi rất nhiều. Ngày xưa mỗi tháng đều có mấy tên Quáng Nô bị thủ vệ ném xuống cửa động, hiện nay một hai tháng cũng không thấy có một người." Nam tử thở khẽ một hơi, bắt đầu nói ra.

"Nói cách khác, hiện tại người còn sống dưới này, phần lớn đã ở được mấy năm cả rồi đúng không?" Liễu Minh như có điều suy nghĩ mà hỏi.

"Đúng là như thế đấy, nơi đây hoàn cảnh ác liệt, đồ ăn và các loại tài nguyên thiếu thốn, thế lực phân tranh nhiều lần, cho nên bây giờ người có thể sống sót ở chỗ này, ngoại trừ một ít thể tu hoặc tu sĩ cảnh giới cao cường, thì cũng là người có tâm tính không phải bình thường. Về phần những người độc lai độc vãn. . . nếu không phải phụ thuộc thế lực khác thì cũng là người cực kỳ cường đại, còn hạng khác tự nhiên đã sớm táng thân tại nơi nào đó trong quặng mỏ rồi." Nam tử gầy ốm thành thật trả lời.

Sau khi tra hỏi nam tử khô gầy, Liễu Minh đã hiểu đại khái được tình hình ở trong cái hầm mỏ này. Nam tử khô gầy mặc dù tướng mạo xấu xí, nhưng đối với sự tình nơi đây ngược lại biết không ít, kể từ đó, lại giảm đi không ít công phu tìm hiểu cho hắn. Khô gầy nam tử thấy Liễu Minh đứng ở tại chỗ, bộ dạng trầm tư không nói, một tay chống xuống đất, chậm rãi đem thân thể xê dịch ra xa, cẩn thận từng li từng tí mở miệng hỏi:

"Đại nhân, ta đây đã là tri vô bất ngôn (không biết không nói), ngôn vô bất tẫn (biết gì nói nấy) rồi, ta bây giờ có thể . . . ."

Còn chưa chờ hắn nói xong, Liễu Minh nhàn nhạt liếc nam tử, trong con mắt bỗng nhiên long lên.

Nam tử chỉ cảm thấy trong đầu "Ô...ô...n...g" thoáng một phát, một cỗ Tinh Thần lực cực kỳ cường đại lập tức nhảy vào thần thức hải của hắn, cũng không để cho hắn hét một tiếng, lập tức hai mắt nhắm nghiền một lần nữa bại liệt trên mặt đất, trong lúc nhất thời không còn cảm giác.

Liễu Minh khóe miệng nổi lên một tia cười nhạt, không chút nào dừng lại một tay bấm niệm pháp quyết, đánh về phía nam tử đang nằm trên mặt đất. Một đạo hắc mang trong chớp mắt chui vào trên trán nam tử khô gầy khiến thân thể của gã trong vô thức run lên một trận, lại chậm rãi ngồi dậy.

Nhìn nam tử khô gầy ánh mắt ngốc trệ, trên mặt Liễu Minh lộ ra một tia hài lòng. Trong thời gian kế tiếp, để bảo đảm đối phương không có giấu giếm sự tình gì, Liễu Minh thông qua thi triển một chút mê hồn thuật, đem vấn đề phía trước đồng dạng lần nữa hỏi thăm một phen. Xác định trước kia kể lại không có hư ngôn, cũng không có bỏ sót chuyện gì, liền cúi người xuống, tay phải nhẹ bóp nát yết hầu nam tử. Nam tử khô gầy nằm trên mặt đất, trong mắt lập tức hiện lên một tia thanh minh, tứ chi không ngừng co quắp vài cái, hiện ra một tia không cam lòng về sau, hai con mắt liền ngưng trệ, triệt để vứt bỏ tính mạng.

Liễu Minh đem đồ vật trên người đối phương tất cả một cuốn mà qua về sau, đưa tay một quyền, trên mặt đất tạo ra một cái hố to, đem thi thể nam tử một cước đá bay vào bên trong, tay áo run lên, đã đem đất đa lấp kín miệng hố, nhìn hai thông đạo cách nơi này không xa, một chút do dự, liền dọc theo một cái thông đạo trong đó bí mật đi về phía trước. Sau khi biết rõ nơi đây Pháp lực hấp thu khó khăn như thế nào, hắn tự nhiên cũng không ngu mà lãng phí Pháp lực, để thả ra một hỏa cầu để hủy diệt thi thể.

. . .

Sau nửa canh giờ, ở thông đạo trong quặng mỏ, nơi lúc trước Liễu Minh chôn thi thể nam tử, hiện tại nam tử đã một lần nữa bị người đào lên nằm trên mặt đất, người đầy bùn nhơ. Trên vách động khảm nạm mấy viên màu xanh huỳnh thạch phát ra hào quang yếu ớt chiếu rọi xuống, bởi vì trước khi chết đã giãy giụa kịch liệt nên khuôn mặt vặn vẹo lộ ra hết sức quỷ dị.

"Quả nhiên là Sa lão nhị. Chậc chậc, nếu không phải Thạch huynh đệ có cái mũi linh mẫn, chỉ sợ ta thật là không cách nào phát hiện đấy. Bất quá người hạ thủ thật đúng là dứt khoát. Đại ca của hắn mà biết rõ việc này chỉ sợ sẽ nổi cơn tam bành rồi." Một cái thân ảnh cao lớn trong đó, sau một phen kiểm tra thi thể, tấm tắc kêu kỳ lạ mà nói.

"Nơi đây cách cửa ra cũng không tính là quá xa, chúng ta lúc trước đi giao khoáng thạch, không phải ở chỗ cách cửa ra không xa, đã phát hiện dấu vết giao thủ sao. Sa lão nhị chắc chắn hơn phân nửa là bị gia hỏa mới tới giết chết đây." Bên cạnh một gã thấp hơn cũng mở miệng bình luận.

"Hắc hắc, tiểu tử này hơn phân nửa là muốn bắt chẹt người mới, kiếm chút chỗ tốt, không ngờ bản thân lại bị người ta giết chết. Thật đúng là ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo." Một gã khác dáng người hơi mập, trong mắt tràn đầy vẻ nhạo báng nói.

"Cốc huynh, chúng ta xử lý việc này như thế nào? Nhìn thi thể còn mềm, có lẽ người kia đi không bao lâu, bằng bổn sự truy tung của ngươi, có lẽ còn có cơ hội không nhỏ đuổi theo cái người này. Đây chính là cơ hội thật tốt để bán cho Sa Phong Tử một cái nhân tình." Tên lùn ánh mắt dò xét hướng tên cao nhìn một chút, miệng chậm rãi đưa ra ý kiến.

"Hừ, được rồi. Sa lão nhị tuy rằng tu vi không cao, nhưng cũng không phải kẻ yếu, có thể ở nơi đây lâu như vậy, cũng không phải thế hệ dễ dàng ức hiếp. Người mới tới nếu như có thể dễ dàng như thế bắt giết hắn, rồi đem tới đây mới tiến hành diệt khẩu, hiển nhiên cũng không phải nhân vật bình thường. Việc này, chúng ta vẫn là không được nhúng vào, để tránh phiền phức." Bóng người cao lớn một chút do dự về sau, lắc đầu đưa ra suy nghĩ.

Những người khác sau khi nghe xong tuy rằng cảm giác có chút tiếc nuối, nhưng vẫn gật đầu. Vì vậy những người này xem như không có gì, trực tiếp vượt qua thi thể, men theo một thông đạo khác rời đi.

Gần nửa ngày sau, thi thể lại bị một đám Quáng Nô đi ngang qua phát hiện, sau đó tin tức này tại thế giới dưới lòng đất lan truyền ra.

. . .

Giờ phút này, Liễu Minh đang lần mò bên trong một mình tại một cái đường hầm tối om trong mỏ một cách chậm rãi. Bên hông chẳng những nhiều ra một thanh cốt đao, quần áo trên người càng trở nên rách tung toé, dính không ít bùn đất, thoạt nhìn hết sức cổ xưa. Hắn hôm nay thay cách ăn mặc, thoăn thoắt di chuyển trong các thông đạo, nghĩ đến không có người có thể đơn giản nhìn ra hắn là người mới tới. Trong tay hắn bưng lấy một bộ địa đồ da thú màu vàng nhạt, trong địa đồ nội dung đơn sơ vô cùng, buộc vòng quanh một trương thô ráp túi da chuyên dụng dưới quặng mỏ, cứ như thế rời đi, đến mỗi một ngã thông đạo, lại dừng chân một chút để quan sát. Như một thợ mỏ lành nghề, nhưng hai mắt Liễu Minh không ngừng liếc quét hai bên đường, phát hiện trên thạch bích xám trắng là những cái lỗ nhỏ lớn không đồng nhất, nhưng khoáng thạch bên trong không có, bộ dạng đã bị lấy đi không biết bao nhiêu năm tháng rồi.

Liễu Minh không có chút nào kỳ quái, chỉ tiếp tục hướng phía trước mà đi.

Dù sao thì ở nơi này, căn cứ theo hiểu biết của nam tử khô gầy, thì khoáng thạch nơi đây đã sớm bị thu thập không còn, muốn tìm được khoáng thạch hôm nay nhất định phải xâm nhập chỗ sâu mạch khoáng mới có thể có được thu hoạch.

Lại để cho hắn âm thầm chau mày chính là, nếu tiếp tục đi về phía trước, dựa tinh thần lực cường đại của hắn vậy mà cũng không cách nào đi ra quá xa, hơn nữa lượng pháp lực tiêu hao khi phi hành thật sự kinh người. Kể từ đó, trừ phi đến chỗ nào mà khả nghi, bằng không hắn tự nhiên cũng không đem Tinh Thần lực thả ra. Dù sao tại thế giới dưới lòng đất này nguy cơ tứ phía, giữ nhiều hơn một phần thực lực, ở lúc mấu chốt nói không chừng có thể cứu hắn một cái mạng. Hắn ở đây đi lại ước chừng nửa chén trà nhỏ công phu, thấy phía trước cách đó không xa ở cuối thông đạo từng điểm ánh sáng chớp động lên, thình lình lại đến một cái ngã ba đường, hơn nữa giao lộ phụ cận trên thạch bích khảm nạm lấy mấy khối quang thạch, tản ra nhàn nhạt bạch quang.

Bất quá ngay khi Liễu Minh tiến vào đường này, bỗng nhiên biến sắc, hai chân di động, thân hình liền bỗng nhiên hướng một bên trượt qua. Đúng lúc này, trên đỉnh đầu hắn "Hô" một tiếng, một cây Thiết Bổng đen sì dùng tốc độ kinh người hung hăng nện xuống. "Oanh " một tiếng vang thật lớn, thanh âm trong thong đạo vọng lại không dứt, chung quanh bụi bay đầy trời. Bụi tan hết về sau tại chỗ Liễu Minh đứng lúc trước trên mặt đất lăng không nhiều ra một cái hố to hơn một trượng.

Thân hình Liễu Minh một cái lắc lư về sau, liền xuất hiện ở ngoài năm sáu trượng, sau đó lạnh lùng nhìn hố to bên cạnh lăng không hiện ra một cái thân ảnh gầy đói.

"Vậy mà tránh thoát được! Không nghĩ tới, ngươi là kẻ mới tới, lại có bổn sự không nhỏ." Thân ảnh gầy đói sau khi xuất hiện, nhìn thấy tình hình này có chút ngoài ý muốn, tự nói một câu, sau đó mới đem cây Thiết Bổng to lớn không chút tương xứng với thân hình ốm đói của mình, vung lên, đưa ra phía sau lưng vác trên vai, sau đó mới ngẩng đầu ánh mắt tò mò đánh giá Liễu Minh.

Liễu Minh tự nhiên cũng nhìn rõ đối phương, đúng là một người mặc áo vải màu xám, có chút xanh xao vàng vọt có vẻ như bị bệnh. Ngũ quan coi như đoan chính, nhưng mày rậm mắt to, nhìn niên kỷ giống như cùng mình không sai biệt lắm, đang dùng thần sắc lười biếng nhìn hắn từ trên xuống dưới.

"Ngươi làm sao biết ta là người mới, chẳng lẽ nơi đây mỗi người, ngươi đều biết hay sao?" Liễu Minh nhìn nhìn cốt đao bên hông cùng quần áo rách rưới trên người, nhàn nhạt mở miệng hỏi.

"Mỗi người đều nhận thức được thì không có khả năng, nhưng ta ở chỗ này sống lâu như vậy, bình thường những người đã gặp qua phần lớn có lẽ đều có chút ấn tượng. Huống hồ ngươi tuy rằng tận lực thay đổi cách ăn mặc một phen, nhưng phàm là ở chỗ này sinh hoạt nhiều hơn một năm, không người nào sắc mặt không tái nhợt, khí tức suy yếu, sao còn có thể bảo trì khí tức tràn đầy Linh lực như ngươi." Gầy yếu thanh niên nghe vậy, hắc hắc một tiếng, lơ đễnh nói.

"Thì ra là thế, thì ra là tại hạ sơ sót. Tại hạ Liễu Minh, các hạ cũng là tu luyện giả đến từ Nhân tộc, không biết tôn tính đại danh là gì?" Liễu Minh gật gật đầu về sau, đối với sự tình bị đánh lén vừa rồi tựa hồ như không thấy, ngược lại cười cười nói tiếp.

"Muốn biết tên của ta, chỉ cần có thể sống quá một năm, về sau tự nhiên sẽ có rất nhiều cơ hội. Mặt khác, ngươi có thể tránh thoát ta một kích, cũng xem là có tư cách sống sót ở chỗ này rồi. Ta sẽ cho ngươi một lời khuyên, mặc kệ địa đồ trong tay ngươi lấy được từ chỗ nào, nhưng bình thường chỉ có thể tin tưởng nửa phần trước, phần sau càng sâu trong thông đạo, qua mỗi một đoạn thời gian, đều sẽ tăng thêm hoặc biến mất một bộ phận." Thanh niên gầy đói cười lạnh một tiếng, sau khi nói xong thân hình liền nhoáng một cái, biến thành một đoàn bóng đen chui vào một lối đi khác không thấy bóng dáng.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh