TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 378: Huyết Linh Ti

Chương 378: Huyết Linh Ti
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Thanh Cầm vừa dứt lời, bàn tay liền khẽ đảo. Chỉ thấy ánh sáng màu đỏ lóe lên, trong lòng bàn tay bỗng nhiên nhiều hơn một tấm lệnh bài màu đỏ như máu. Mặt lệnh bài mang phong cách thập phần cổ xưa, bề mặt sáng bóng không dấu vết, lớn ước chừng cỡ bàn tay, tản ra nhàn nhạt huyết tinh chi khí. Trong mắt Thanh Cầm hiện lên một tia dữ tợn, ngón tay nhẹ nhàng điểm lên lệnh bài, mang theo một cỗ Pháp lực tinh thuần rót vào trong đó. Ở trung tâm lệnh bài đột nhiên sáng lên một quang điểm đỏ thẫm, lại hóa thành một đoàn huyết sắc xoay tròn bay nhanh, đồng thời điên cuồng khuếch tán ra, hóa thành một tầng đỏ thẫm bao bọc mặt ngoài lệnh bài vào trong. Ánh sáng màu đỏ lúc sáng lúc tối. Mặt ngoài lệnh bài hiện ra vô số đường vân rải rác, mang theo ánh kim nhàn nhạt hòa vào sắc đỏ như máu, quả thực cực kỳ quỷ dị.

"Tế!"

Thanh Cầm hét lớn một tiếng rồi ném vật trong tay lên cao.

Lệnh bài quay tít một vòng rồi lơ lửng trên không trung đồng thời tản mát từng vòng hào quang chói mắt, khiến cả gian phòng theo đó biến đổi lúc sáng lúc tối. Tiếp đó, gã bắt đầu lẩm bẩm niệm chú. Hai tay liên tiếp tuôn ra phù văn màu xanh, phía trước xoay vòng, liền nhao nhao chui vào bên trong lệnh bài biến mất không thấy gì. Đường vân trên lệnh bài, lúc phù văn dũng mãnh đi vào, thì giống như sống lại, từ trên lệnh bài nhao nhao thoát ly ra, run lên ngưng tụ thành một đoàn huyết quang lơ lửng giữa không trung. Thanh Cầm đã sớm chuẩn bị, khoát tay lên năm ngón tay mở ra hư không một trảo. Đại thủ lập lòe ánh sáng màu xanh, thoáng một phát đem huyết sắc quang đoàn tiến nhập trong đó.

"Phân khai!"

Gã quát nhẹ một tiếng. Năm ngón tay run lên. Huyết quang lập tức một phân thành hai, sau đó chuyển động liên tục trong lòng bàn tay. Tay kia lại nhẹ nhàng chỉ một cái, một đạo huyết sắc quang đoàn mơ hồ một cái về sau, liền hóa thành một đạo huyết quang, lóe lên chui vào trong người Liễu Minh, biến mất vô tung vô ảnh. Họ chợt cảm thấy bên trong Linh Hải một cảm giác đau đớn vô cùng giống như kim đâm, trong nội tâm kinh hãi, lại cố nén không phát ra tiếng, trên trán gân xanh nhô lên, hai mắt vẫn không nhúc nhích gắt gao nhìn chằm chằm Thanh Cầm.

"Hắc hắc, tiểu tử, đã có đan dược lúc trước cùng cái cấm chế này, ngươi nên đợi đến ngày đi làm Quáng Nô ở đáy biển cả đời đi nhé!" Lúc này, Thanh Cầm mới âm lãnh cười nói.

Sau đó tay áo gã vung lên, trong lòng bàn tay còn dư một nửa huyết sắc quang đoàn, lại hóa thành một đạo mạch máu. Một lần nữa dung nhập vào lệnh bài đang lơ lửng ở trên không trung. Lệnh bài trải qua một hồi run rẩy liền trở lại bộ dáng vốn có, đồng thời lóe lên chui vào bên hông Thanh Cầm biến mất không thấy.

Tiếp theo thân hình Thanh Cầm một hồi mơ hồ, liền biến mất trong phòng, tại chỗ cũng chỉ còn lại có một mình Liễu Minh.

Lúc này, bên trong Linh Hải của Liễu Minh cảm giác kịch liệt đau nhức như nghiêng trời lệch đất cũng biến mất, khiến cho hắn không khỏi ngửa mặt lên trời thở sâu ra một hơi. Hắn giờ phút này, tuy nói Pháp lực còn thừa không có mấy, nhưng mà thân thể mạnh mẽ không có gì thay đổi. Lúc Thanh Cầm bố trí cấm chế, họ Liễu tuy không thể gia trì Pháp lực, mặc dù đau đớn không chịu nổi, nhưng tổn thương thực tế tạo thành với hắn có thể nói là cực kỳ bé nhỏ. Chốc lát sau, Liễu Minh trầm mặt từ trên sàn nhà chậm rãi bò lên, cũng không vội vàng chữa thương mà khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra tình hình thể nội .

Tình hình trước mắt, có thể nói là nằm trong dự liệu của Liễu Minh. Với tính cách kiêu hùng của Hải Yêu Hoàng, việc gieo vào người hắn một đạo cấm chế cũng không có chút nào đáng ngạc nhiên. Nếu dự đoán không sai, chỉ sợ bọn Võ Nhan cùng những cường giả Hóa Tinh khác cũng đều bị như vậy, không khác hắn bao nhiêu. Bằng không lấy thân phận Yêu tộc của y, làm sao có thể giữ những cường giả Dị tộc này ở bên người để sai khiến như thuộc hạ như thế chứ.

Liễu Minh nhiều lần suy nghĩ, điểm duy nhất không giải được chính là, đối phương đã cẩn thận như vậy, vì sao lại không lấy đi toàn bộ Linh Khí tùy thân, cùng với Trữ Vật Phù và mặt khác Pháp Khí, Linh dược, thậm chí là Linh Thú của hắn. Chẳng lẽ vì mình chỉ có tu vi Ngưng Dịch cảnh trung kỳ, cho nên kia vật tùy thân khó có thể lọt vào pháp nhãn của đối phương? Bằng không thì chính là cố ý, chẳng lẽ còn có dụng ý khác hay sao? Liễu Minh trong nội tâm không ngừng phỏng đoán dụng ý Hải Yêu Hoàng, nhưng cũng chỉ có thể lặng im, trước tiên là phải kiểm tra tình huống trong thân thể.

. . .

Cùng một thời gian, Thanh Cầm thân hình nhoáng một cái đã xuất hiện trên boong thuyền, lại phát hiện cách đó không xa, một thân áo đỏ Xích Lý đang đứng nhìn lại chỗ hắn. Nàng vừa thấy được Thanh Cầm, một đôi mắt đẹp lấp lánh, cười duyên một tiếng nói:

"Thanh Cầm, ngươi trong đó đi ra, tiểu tử kia bây giờ như thế nào?"

"Hừ, còn có thể như thế nào, đương nhiên là để cho hắn nuốt Hải Hoàng Đan rồi, cũng gieo xuống Huyết Linh Ti. Bất quá, tiểu tử này cũng là thần chí kiên cường, lúc Phần Thần Bát Linh đau khổ, vậy mà hừ cũng không hừ một tiếng." Thanh Cầm thả người nhảy lên bên cạnh Xích Lý, đứng chắp tay, mặt không biểu tình nhàn nhạt nói.

"Tiểu tử này thật sự rất quỷ dị, có thể dùng tu vi Ngưng Dịch cảnh trung kỳ đả thương cường giả Chân Đan cảnh, coi như là sáng lập tiền lệ mới của khu vực Thương Hải. Lại không biết Hải Hoàng đại nhân vì sao còn muốn lưu hắn lại. Theo như ý ta, trực tiếp đem giết sưu hồn, nói không chừng còn có thể dò xét ra bí mật gì khác." Xích Lý tay phải nhẹ nhàng vuốt tóc, ánh mắt lóe lên nhìn xem Thanh Cầm, giống như chờ đợi câu trả lời của đối phương.

"Coi như là trên người hắn mang bí mật đi, thì cũng có sao, chúng ta có thể đạt đến cảnh giới Hóa Tinh, không người nào là không có ít cơ duyên đấy. Hiện nay kẻ này kiếm phôi chi linh tán loạn, coi như là còn có bí mật gì, thì cũng không đáng được Hải Hoàng đại nhân nghiên cứu kỹ. Huống hồ tiểu tử Nhân tcộ này bị nhốt ở quặng mỏ dưới biển sâu, sớm thì mấy tháng chậm thì mấy năm, nếu có bí mật gì đều bị những tên trông coi ép hắn phải khai ra thôi. Chẳng phải so với các loại thi triển Sưu hồn thuật, một chút không cẩn thận, khiến cho gà bay trứng vỡ hay sao." Thanh Cầm cười hắc hắc nói.

"Hừ, ngươi nói nghe êm tai quá. Ta xem Yêu Hoàng đại nhân đã bị tiện nhân Diệp Thiên Mi hấp dẫn, mới lưu lại cho tiểu tử này một mạng đấy." Xích Lý nghe vậy, sắc mặt trầm xuống nói.

"Ngươi nói bậy bạ gì đó, sự tình Yêu Hoàng đại nhân, há lại để ta và ngươi có thể nghị luận lung tung hay sao. Xích Lý, ngươi cũng đừng ăn nói bậy bạ, để tránh cái miệng hại cái thân." Thanh Cầm nghe vậy hoảng sợ, vội vàng nhìn quanh một phen, thấy phụ cận không có bất kỳ người nào, mới vội vàng thấp giọng truyền âm trách cứ đồng bạn.

Xích Lý cũng biết bản thân thất thố bèn hừ nhẹ một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa. Thanh Cầm thấy vậy, trong nội tâm lúc này mới buông lỏng, thần sắc hòa hoãn một chút nói:

"Ngươi cũng biết, mạch khoáng dưới đáy biển kia nối thẳng đến vực sâu không đáy, ở dưới chẳng những tu vi sẽ bị đại áp chế, mà lại thường xuyên có Nghiệt Thú thoát ra. Yêu Hoàng đại nhân hạ lệnh để cho những Quáng Nô mới tới giữ lại Linh Khí tùy thân cùng đan dược, thậm chí ngay cả Linh Thú Khôi Lỗi các thứ đồ vật đều không lấy đi, chính là muốn chúng gia tăng năng lực tự bảo vệ mình. Dù vậy, hoàn cảnh nơi đó cũng là lành ít dữ nhiều. Hàng năm không biết có bao nhiêu quáng nô Ngưng Dịch cảnh toi mạng ở bên trong. Thậm chí là Hóa Tinh Kỳ tồn tại như chúng ta, ở bên trong cũng quả quyết không dám nói là bình yên vô sự đấy. Huống chi, mạch khoáng bên ngoài sớm đã khai quật không còn gì, hôm nay những tên Quáng Nô mỗi tháng đều phải tiến vào chỗ sâu mạch khoáng bên trong mới có thể có đủ khoáng thạch nộp lên, tính nguy hiểm càng không biết tăng lên gấp bao nhiêu lần rồi..."

"Nói thì vậy nhưng ta vẫn cám thấy tên tiểu bối Nhân tộc bối này có chút không đơn giản. Hơn nữa ả Diệp Thiên Mi... kia. Hừ..." Xích Lý sắc mặt một hồi âm tình bất định về sau, vẫn còn có chút hậm hực hừ một tiếng.

"Tốt rồi, tiểu tử kia hôm nay thân mang trọng thương, mà tính mạng đã ở dưới sự khống chế của Hải Hoàng đại nhân, coi như là đại nhân khai ân không có xử ép cho hắn, ở quặng mỏ trong kia cũng sống không được bao lâu. Về sự tình Diệp tiên tử, càng không phải chuyện là ta và ngươi có thể can thiệp." Thanh Cầm sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, tiếp theo tay áo run lên, liền biến thành một đoàn ánh sáng màu xanh rời đi.

Xích Lý vẫn đang ở lại tại chỗ, trong miệng thì thầm mấy lần tên "Diệp Thiên Mi", trên mặt âm tình bất định rồi một lát về sau, rút cuộc thân hình một hồi mơ hồ biến mất ngay tại chỗ.

***

Trong đại sảnh khoang thuyền, Hải Yêu Hoàng mặc áo bào trắng, đứng trước mặt cốc chủ Tinh Cốc cùng cung chủ Hắc Diễm Cung Võ Nhan như muốn phân phó việc gì. Trong lúc đó, hai người Võ Nhan lại mang sắc mặt cung kính đứng ở một bên lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa một tiếng, trên mặt không dám có chút không kiên nhẫn.

"Bổn Hoàng muốn hai người các ngươi dùng tất cả phương pháp, trong vòng một năm, bắt Vạn Bảo Sơn lại cho Bổn Hoàng, đồng thời chỉnh đốn tất cả thế lực lớn nhỏ của đảo Miết Nguyên. Nếu như có kẻ lớn gan phản kháng, giết không tha!" Hải Yêu Hoàng thản nhiên nói, trong giọng nói lại tràn đầy uy nghiêm cùng lạnh lùng.

Đồng thời trên thân tựa hồ hữu ý vô ý tản mát ra một cỗ khí tức của cường Chân Đan, làm cho hai người cảm giác như có một ngọn núi đặt ở trên ngực, toàn thân khí huyết cuồn cuộn.

"Dạ, Yêu Hoàng đại nhân!"

Hai người tuy rằng trước kia thân là chủ thế lực một phương, nhưng giờ phút này cũng không dám có chút dị nghị, trong nội tâm cười khổ một tiếng, liền nhao nhao phụ họa. Thanh niên áo trắng lúc này mới hài lòng đầu nhẹ gật, thần sắc ôn hòa an ủi vài câu về sau, liền khoát tay để cho bọn họ đi ra. Võ Nhan cùng Tôn cốc chủ mặc dù đứng cách xa Hải Yêu Hoàng, nhưng ở lúc trước cũng đã bị vị cường giả Chân Đan kỳ tự tay gieo xuống cấm chế rồi, lúc này chỉ có thể thành thành thật thật triệu tập mấy tên thủ hạ rồi hóa thành từng đạo cầu vồng, ly khai cự thuyền, hướng về địa bàn cũ để chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ của mình.

Lúc này, trong một gian phòng nào đó trên thuyền. Liễu Minh lẳng lặng ngồi xếp bằng trên sàn nhà, toàn thân tản ra khí tức quỷ dị.

"Hô."

Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, mở hai mắt ra, ngoại trừ làn da tái nhợt, thì sắc mặt khó coi đến cực điểm. Trải qua một phen dò xét, Liễu Minh phát hiện bản thân lục phủ ngũ tạng bên ngoài biểu hiện bình thường, giờ phút này có thêm một tia sương mù màu đen. Thứnày ngưng mà không tán, có tính ăn mòn nhè nhẹ, đang chậm rãi ăn mòn tạng phủ của hắn. Đạo sương mù màu đen này, tự nhiên là miếng đan dược màu đen mà trước đó Thanh Cầm cưỡng ép hắn ăn tạo thành. Sương mù màu đen thập phần quỷ dị, giống như giòi trong xương, như bóng với hình. Liễu Minh vận dụng Pháp lực thử luyện hóa nó. Nhưng ngay khi Pháp lực cùng sương mù màu đen tiếp xúc, sương mù màu đen tựa như có sinh mệnh, tham lam thôn phệ toàn Pháp lực, luyện hóa trở thành hắc khí. Hắn thấy thế, tự nhiên cả kinh chỉ có thể vội vàng tán pháp.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh