TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 238: "liễu Minh"

Chương 238: "liễu Minh"
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Tuế nguyệt trôi qua, thời gian như thoi đưa, nháy mắt mà đã qua ba năm.

Huyền Kinh bây giờ cùng với ba năm trước đây không quá khác nhau. Nếu nói biến hóa, thì chỉ là trong Huyền Kinh có không ít tu luyện giả Hải Nhạc quốc, trong đó hơn phân nửa đều là tán tu, nhưng có một phần nhỏ trước kia là đệ tử Tông môn Hải Nhạc Quốc.

Hải Nhạc Quốc và đa số Tông môn năm đó bị Hải tộc xâm lấn, dùng thủ đoạn lôi đình đánh tan tác diệt vong trong một lần hành động.

Những đệ tử tông môn lọt lưới chạy trốn tới Đại Huyền Quốc, trong đó hơn phân nửa đều gia nhập vào Thiên Nguyệt Tông cùng bốn đại tông môn khác. Gần một nửa thì không muốn bị ước thúc nên quyết định trở thành tán tu.

Những tu luyện giả nước khác xuất hiện, vừa vặn đền bù chỗ trống mà đại lượng tán tu rời khỏi Huyền Kinh lúc trước lưu lại, một phen long tranh hổ đấu xảy ra. Mấy thế lực lớn một lần nữa xuất hiện, so với ba năm trước đây mơ hồ còn cường đại hơn vài phần.

Bất quá tất cả đối với Liễu Minh tự nhiên không có quan hệ quá lớn.

Trong ba năm này, năm đại tông môn của Hải Nhạc đóng quân với số lượng lớn tông môn đệ tử tại biên giới hai nước. Không lâu sau đó thì giao chiến cùng với những người Hải tộc xâm phạm.

Căn cứ theo tin tức truyền đến từ phía tông môn cùng chính mình thu thập một ít tình báo, mặc dù lúc trước song phương đều xuất động nhiều vị cường giả Hóa Tinh Kỳ, trừ lần đầu tiến hành một hồi đại chiến kinh thiên động địa bên ngoài, về sau không còn xuất hiện cấp bậc cường giả như thế giao chiến trực tiếp.

Nhưng vô cùng ăn ý là, cấp bậc Linh Sư cùng Linh Đồ giao chiến lại trở nên cực kỳ kịch liệt. Hơn nữa ngày càng xảy ra nhiều hơn, thậm chí song phương vẫn lạc nhiều thêm hai ba mươi vị Linh Sư.

Về phần những tu luyện giả tu vi Linh Đồ, số lượng tử vong càng nhiều vô số kể.

Có chút ngoài ý muốn của Liễu Minh, không lâu sau khi song phương khai chiến. Ngay tại biên giới phe mình xây dựng lên một tòa thành lớn, dường như có ý định đại chiến lâu dài.

Quỷ Tông trong ba năm này đồng dạng vẫn lạc bảy tám vị Linh Sư cùng phần lớn đệ tử nội môn. Thậm chí có một số ít người Liễu Minh nhận thức được.

Cũng may Cửu Anh Sơn vì thế lực yếu kém, cho nên người vẫn lạc rải rác không có mấy. Ba người đạo cô họ Chung có cấp bậc Linh Sư cũng bình yên vô sự, một mực ở trong tông không có xuất hiện tại biên giới.

Vốn Liễu Minh dùng thân phận hạch tâm đệ tử, nhưng đại chiến bậc này cũng bị chiêu mộ làm binh lính tham chiến. Đáng tiếc bởi vì người Hải tộc không rõ nguyên do xuất hiện ở Huyền Kinh một lần, lại thực sự cần một gã đệ tử đắc lực giám sát và điểu khiển cho nên hắn ngược lại một mực không bị triệu hồi trở lại tông môn.

Đương nhiên trong ba năm này cũng có một chút sự tình làm Liễu Minh buồn bực.

Chính là hai năm trước, Cao Trùng rốt cuộc thuận lợi tiến giai Linh Sư thành công. Tại biên giới giao chiến với Hải tộc dị sắc đại phóng.

Nghe đồn hắn vậy mà đã từng một thân một mình chém giết một gã Hải tộc là Linh Sư sơ giai, mà Hải tộc cấp Linh đồ chết trong tay hắn càng nhiều thêm mười mấy tên.

Xem ra Cao Trùng hẳn là sẽ có thành tựu Linh Sư về sau. Thực lực không phải là Linh Sư sơ giai có thể so sánh, nếu không tuyệt đối sẽ không làm ra sự tình đến bậc này.

Việc như thế, đối với Liễu Minh mà nói tự nhiên không phải là một tin tức tốt.

Liễu Mnh trong ba năm này một mực chiết xuất pháp lực cùng với luyện kiếm phôi chi linh trong đan điền, cộng thêm học tập thuật luyện đan từ Phàm Bách Tử.

Trước cả hai tiến triển ngược lại là điều bình thường, chỉ pháp lực của hắn so với trước kia thoáng tinh thuần một chút, lại để cho kiếm phôi chi linh càng thêm một phần lớn mạnh. Nhưng hắn đối với việc học tập thuật luyện đan, lại làm cho Phàm Bách Tử cả kinh.

Cũng không biết có phải hắn có chút thiên phú trong luyện đan chi đạo, hay là do nguyên nhân khác. Bất quá trong ba năm ngắn ngủi, hắn tại luyện đan chi thuật lại có tiểu thành, đã có thể độc lập luyện chế ra vài loại đan dược cấp Linh Đồ, thậm chí xác xuất thành công không quá thấp.

Tuy hắn có thiên phú cao tại thuật luyện đan, tuy nhiên lại làm cho Phàm Bách Tử tấm tắc kêu kỳ lạ. Nhưng ba năm trôi qua, Liễu Minh vẫn có một số việc do dự không quyết được.

Đương nhiên Liễu Minh lúc này tại thuật luyện đan đã nhập môn. Muốn nhắc lại lời nói cao đan thuật, cũng chỉ có nhiều luyện tập một đường kính.

Dù sao một ít kinh nghiệm luyện chế đan dược tâm đẳng cấp cao, Phàm Bách Tử không có khả năng truyền thụ cho hắn vốn là một ngoại nhân.

Một ngày này, thời điểm Liễu Minh lần nữa đi tới phố quan tài trong Huyền Kinh, sắc mặt không khỏi âm trầm xuống.

Tuy bên phía tông môn vẫn truyền đến tin tức bình thường, chỉ là một ít lông gà vỏ tỏi thông báo cho có lệ. Nhưng Liễu Minh từ đó vẫn cảm nhận được chủ tông đang cùng Hải tộc gần đây giao phong không quá thuận lợi, có lẽ đang ở vào thế hạ phong.

Cái này là do Hải tộc đem lực lượng phân thành mấy nơi, đồng thời là kết quả của quan hệ ngoại giao chiến.

Bởi vậy có thể thấy được thế lực của Hải tộc mạnh đến mức nào.

Đương nhiên, trong đó cũng là do Hải tộc mấy chục năm trước bắt đầu phái một ít gian tế lẻn vào các nước, bố trí xuống rất nhiều cái bẫy làm suy yếu thế lực Nhân tộc, cũng tại giai đoạn trước thời điểm xâm lấn đồng thời phát động là có nguyên do.

Bất quá, tất cả đối với Liễu Minh mà nói vẫn là quá xa xôi.

Hiện tại hắn đã trở lại động phủ trong mật thất, vừa mới ngồi xếp bằng xuống chuẩn bị bắt đầu tu luyện. Bỗng nhiên pháp lực trong cơ thể có cảm giác thoáng một phát sôi trào mà lên, điên cuồng hướng về vùng đan điền tuôn ra mà đi.

- Bắt đầu!

Liễu Minh ngẩn ngơ một lúc, rồi lập tức đại hỉ.

Hắn vỗ vào hai cái áo da bên hông, lúc này hai cỗ hắc khí từ đó bốc lên, phân biệt hóa thành bạch cốt bò cạp cùng cái phi sọ.

- Phanh, phanh!

Liễu Minh không khách khí một tay bắt lấy đuôi Bạch Cốt Hạt, một tay bắt lấy đám tóc dài của phi sọ. Toàn thân hắc khí bốc lên cuồn cuộn, hắn bắt đầu hết sức khống chế phát lực trôi qua trong cơ thể.

Thời gian qua đi một chút, hắc khí trên người hắn bốc lên càng ngày càng mỏng.

Làm cho Liễu Minh cảm giác pháp lực trong cơ thể chỉ còn lại có một phần mười, hấp lực trong đan điền đột nhiên dừng lại.

Cùng lúc đó, hắn chỉ cảm thấy hai tai "Ông" một tiếng, mắt tồi sầm lại, sau đó cả người hắn ở trong một không gian mênh mông.

Mãi đến bây giờ, hắn rốt cục mới một lần nữa tiến vào trong không gian thần bí. Phi sọ cùng Bạch Cốt Hạt thình lình theo sát bên người hắn.

Bất quá thời điểm Liễu Minh nhìn rõ ràng tất cả trước mắt, sắc mặt không khỏi đại biến.

Vốn trong không gian hẳn nên trống rỗng lại có một bóng người ngồi trên mặt đất. Mà vô luận quần áo, trang sức, cách ăn mặc hay khuôn mặt tướng mạo đều hoàn toàn giống với bộ dạng của hắn.

Liễu Minh triệt để ngớ ngẩn.

Đúng lúc này, phi sọ bên cạnh hắn bỗng nhiên bay ra, rơi thẳng tắp vào "Liễu Minh" đối diện trước mặt, gương mặt hướng xuất đất thoáng một phát rồi nằm sấp trên mặt đất bất động.

Liễu Minh thấy vậy, trong nội tâm "lộp bộp" một tiếng, mặc dù trong lòng tràn đầy kinh sợ, cũng vội vàng bấm niệm pháp quyết, trước câu thông với tâm thần phi sọ.

Kết quả phi sọ ở bên kia truyền đến tin tức, tất cả đều là các loại lời nói "Chủ nhân, có một chủ nhân cường đại khác."

Liễu Minh nghe xong, càng thêm suy nghĩ, nhưng trong nội tâm cũng mơ hồ biết rõ ma đầu phi sọ kia lúc trước bị chính mình hành phục dễ dàng như thế nào. "Chính mình" trước mặt mười phần có đại quan hệ,

Nghĩ như thế, hắn tự nhiên không dám lãnh đạm, nhưng lại cẩn thận dò xét hai mắt "Liễu Minh" phía đối diện, thần sắc hơi động một chút.

"Chính mình" đối diện tựa một mực cũng không động đậy, trên người cũng không có bất kỳ khí tức truyền ra, chẳng lẽ chỉ là vật chết?

Đem lòng sinh nghi, Liễu Minh lúc này không hề để ý tới phi sọ, mà vậy quanh "Liễu Minh" đối diện chậm rãi chuyển vài vòng về sau. Rồi hướng một ngón tay lên trán chính mình điểm một cái, đem tinh thần lực thả ra, hướng phía trên người đối phương tìm tòi.

Kết quả cỗ tinh thần lực tiếp xúc với "Liễu Minh" đối diện lập tức bị một cỗ lực vô hình bắn ngược mà khai mở. Mặc cho hắn thúc dục như thế nào, cũng không có cách nào tới gần thân hình đối phương.

Làm cho nội tâm Liễu Minh trầm xuống.

Nhưng hắn chần chờ một chút, hai tay ôm quyền, hơi khẽ khom người với "Liễu Minh" đối diện nói một câu:

- Không biết tôn tính đại danh của tiền bối, vì sao lại hóa thành hình dáng của vãn bối.

"Liễu Minh" đối diện vẫn nhắm nghiền hai mắt, trên mặt đất không chút sứt mẻ.

Liễu Minh gặp tình hình này, nhướng mày một lần nữa đứng thẳng thân thể lên, lại dò xét đối phương từ trên xuống dưới.

Trên trán kia có một vết sẹo nhàn nhạt dài gần tấc, là khi còn nhỏ ở trên đảo không may bị một tên hung nhân dùng Thạch Đầu sắc nhọn cắt. Khóe miệng có chút nhếch lên, đây là thói quen mỗi khi hắn trầm tư nghĩ ngợi tạo thành. Một vết máu nhẹ nhàng lăn trên ngón tay cái, do hắn ngày hôm qua luyện tập kỹ xảo Phong Nhận Thuật không cẩn thận bị cắt.

Liễu Minh càng nhìn kỹ, càng cảm giác càng thấy đối phương căn bản là "chính mình", trong nội tâm không khỏi ứa ra chút hàn khí.

- Các hạ không chịu nói lời nào, tại hạ đành đắc tội.

Sắc mặt Liễu Minh sau một hồi biến hóa, cắn răng nói ra một câu.

Tay áo hắn run lên, Ngân Quang lóe lên, một xiềng xích màu bạc hướng phía đối phương mà quấn đi.

Leng keng một hồi, xiềng xích màu bạc vậy mà cực kỳ thuận lợi đem "Liễu Minh" trói rắn chắc lại, không thấy có chút phản kháng.

Gặp tình hình này thần sắc Liễu Minh có chút buông lỏng, không chút khách khí lộn tay một cái, lại hiện ra một chồng phù lục bay đến. Hai tay giơ lên kích xạ tất cả, cũng dán lộn xộn trên người "Liễu Minh".

Kể từ đó, "chính mình" đối diện đồng thời bị Phục Ma liên cùng rất nhiều cấm chế phù lục vây khốn lại, Liễu Minh mới yên tâm nhích tới gần.

Hắn lại đi quanh "chính mình" hai vòng, thần sắc ngưng tụ giơ cánh tay lên, sờ đầu vai đối phương một cách coi chừng.

Trong quá trình lúc này, hai mắt Liễu Minh nhìn chằm chằm vào "chính mình" đối diện, mắt cũng không chớp cái nào.

Kết quả "Liễu Minh" vẫn đang ngồi xếp bằng trên mặt đất bất động thoáng một phát, mà khi bàn tay hắn thật sự đặt trên đầu vai đối phương lúc đó, lập tức một cỗ hàn chi lực lúc này tuôn ra từ đầu vài đối phương, trực tiếp truyền vào bên trong cánh tay kia.

Liễu Minh cả kinh, thân hình khẽ động, rồi xuất hiện tại địa phương cách xa mấy trượng. Sau đó ngưng trọng nhìn chằm chằm vào gương mặt đối phương.

Kết quả "Liễu Minh" đối diện không có chút dị thường nào, phảng phất hàn chi lực vừa rồi chỉ là ảo giác trong lòng của hắn mà thôi.

Nhưng ánh mắt Liễu Minh nghiên lườm chính mình vừa rồi chạm đến đầu vai cánh tay của đối phương, sắc mặt một hồi âm trầm bất định.

Chỉ thấy cánh tay kia không hề hay biết thình lình đã bị một tầng băng sương màu đen bao trùm.

Liễu Minh một tay bấm niệm pháp quyết, trên người lúc này cuồn cuộn hắc khí bốc lên, đồng thời hướng về cánh tay chết lặng bay vọt đi.

Công phu trong chốc lát, quần ẩu trên cánh tay, băng sương màu đen nhanh chóng rút đi, cánh tay một lần nữa khôi phục tri giác.

Nhưng Liễu Minh lúc này thấy "chính mình" trước mặt tự nhiên càng cảm thấy thần bí.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh