TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1537: Hội Tụ (2/2)

Chương 1537: Hội Tụ (2/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

“Lúc nãy vì ngăn chặn Mãng Cổ Ma Xà và xúc tu Hãn Mặc, ngươi liên tiếp mấy lần thi triển Thiên Cực Huyết Chú, bây giờ nguyên khí đã hao tổn không ít, dù tĩnh dưỡng trăm năm cũng khó hồi phục. Chi bằng ngươi ở đây nghỉ ngơi, để ta dẫn người vào trong lăng viên là được…Hoàng Phủ Ngọc Phách suy nghĩ rồi nói.

“Ma Hoàng đại nhân đã phái chúng ta vào Ma Uyên, ta sao có thể lâm trận thoái lui, không cần nói nữa, đi thôi.” Hoàng Phủ Khôi Triệu giơ tay ngăn Hoàng Phủ Ngọc Phách nói tiếp rồi dẫn đầu bay vào lăng viên.

Hoàng Phủ Ngọc Phách thở dài rồi cũng đi theo, những tộc nhân khác của Hoàng Phủ thế gia cũng vội theo sau.

“Chúng ta cũng đi thôi, nhớ kỹ, lần này chúng ta không cầu lập công, chỉ cần không có tội là được. Hễ có nguy hiểm là ta lập tức đưa các ngươi rời đi.” Thiếu phụ kim bào của Long gia trong mắt thoáng hiện tinh quang truyền âm với mấy người sau lưng.

Bốn ma nhân Thiên Tượng của Long gia nghe vậy đều gật đầu.

Mấy người cũng không chậm trễ mà cũng bay theo, rất nhanh liền biến mất trong mê vụ của lăng viên.

Ở phụ cận lăng viên cách đó trăm dặm, một đám mây xám từ xa lặng lẽ bay vọt tới rồi dừng lại

Mây xám tách ra để lộ hơn mười người bên trong, chính là đám người Liễu gia trong lời Hoàng Phủ Khôi Triệu, còn có cả người của Khổng Tường thế gia.

Hai gia tộc đến lúc này mỗi gia tộc chỉ tổn thất một người, tình hình tốt hơn hẳn các thế lực khác

Liễu Tung Dương niệm chú đánh ra một đạo pháp quyết, đám mây xám liền thu nhỏ lại như một miếng gấm màu xám bay vào tay áo của y.

“May mà có Hôi Hà Lĩnh của Liễu đạo hữu có thể cách tuyệt cảm tri của quái thụ màu đen kia, nếu không chúng ta dù có thoát khỏi hoang địa kia cũng sẽ tổn thất thảm trọng.” Lão giả không có lông mày của Khổng Tường thế gia nhìn Liễu Tung Dương một cái rồi cảm thán nói.

Liễu Tung Dương cười nhạt không nói gì mà nhìn về phía lăng viên.

“Nơi này hẳn là Cổ Ma Lăng mà Liễu đạo hữu nói? Quả nhiên thi khí nồng đậm”

Lão giả không có lông mày kia nhìn vào lăng viên, cảm nhận được khí tức quỷ dị ở đây thì nét mặt hơi đổi nói.

“Không sai, đi qua đây mới có thể đến được Ma Uyên Tháp.” Liễu Tung Dương gật đầu nói.

“Nơi này xem ra rất nguy hiểm, không biết Liễu đạo hữu đã có đối sách gì chưa?” Lão giả kia ánh mắt lóe lên mặt không đổi sắc hỏi.

Trong vụ khí của lăng viên chốc chốc lại có ma thi cao lớn tỏa ra khí tức Thiên Tượng bay qua khiến tu sĩ Thiên Tượng của hai tộc sắc mặt đại biến, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.

Liễu Tung Dương lộ vẻ tươi cười giơ tay, hôi quang lóe lên, trên tay liền xuất hiện một thạch bản màu xám, trên bốn góc đều có hình một bức tượng đang đứng.

“Đây là...” Lão giả kia ánh mắt hơi đổi, miệng lẩm bẩm nói.

Liễu Tung Dương niệm chú phun ra một đạo hắc quang chiếu lên thạch bản khiến nó nhanh chóng tỏa ra vầng sáng màu xám.

“Vù vù”

Bốn người vốn luôn đứng sau đám người Liễu gia liền bay ra đứng thành một hình vuông bên cạnh mọi người.

“Bành”

Áo bào xám nổ tan tành lộ ra bốn người bên trong

Lão gia không có lông mày kia đồng tử liền co lại.

Bốn người này không phải ma nhân mà là bốn cương thi cao lớn.

Bốn người này ngũ quan không khác gì ma nhân nhưng da khô quắt, hai mắt vô thần, trong miệng mọc ra răng nanh dài, biểu thị thân phận cương thi.

Theo tiếng chú ngữ của Liễu Tung Dương, trên thân bốn cương thi mọc ra lân phiến màu đỏ cỡ đồng tiền, trên người tỏa ra quang mang hồng nhạt rực rỡ liên kết với nhau tạo thành một quang tráo che phủ hết đám người Liễu gia và Khổng Tường thế gia.

“Có hộ tráo bằng thi khí này là có thể cách tuyệt hơn một nửa cảm tri của ma thi trong lăng viên rồi.” Liễu Tung Dương cười nhạt nói.

Tu sĩ Thiên Tượng hai nhà nghe vậy thì lộ vẻ vui mừng, lão giả kia cũng yên tâm gật đầu.

“Người của các thế lực khác chắc đã đến, chúng ta nhanh chóng vào thôi.”

Liễu Tung Dương nói rồi cùng đám người kia bay nhanh vào lăng viên.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh