TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1317: Minh Trùng Chi Mẫu (1/2)

Chương 1317: Minh Trùng Chi Mẫu (1/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Liễu Minh mắt sáng lên, thân hình nhoáng cái liền xuất hiện trên đầu tên Minh trùng hình rết kia.

Trên người hắn tỏa ngân quang rực rỡ, trên tay phải hiện ra một bao tay màu bạc bằng chất sừng, nắm đấm đi theo đường vòng cung nện thẳng lên hộ tráo màu máu trên đầu Minh trùng kia.

Liễu Minh dồn hết pháp lực vào nắm đấm, nắm đấm của hắn liền phát ra quang mang chói mắt.

Răng rắc!

Cái kén màu máu liền xuất hiện vết nứt rồi vỡ vụn, lộ ra một cặp mắt lấp lóe huyết quang đang nhìn hắn chằm chằm

Grừ!

Huyết giáp Minh trùng gầm lên một tiếng, hai chân trước nhoáng lên liền có móng chân bắn ra tạo thành hai đạo hắc tuyến phóng thẳng về phía Liễu Minh.

Hắn sắc mặt đại biến liền lập tức lùi về sau.

“Rẹt ” một tiếng, một đạo hắc tuyến sượt qua lưng Liễu Minh, trên lưng hắn liền xuất hiện một vết thương, máu tươi chảy ra, có điều đây cũng xem như đã tránh khỏi một kích chuẩn bị từ trước của tên Minh tộc kia.

Ngay lúc tên Minh trùng kia huy động lợi trảo tấn công, thì thanh quang lóe lên rồi Xa Hoạn lúc này thân thể đã ngưng thực một nửa liền xông ra giơ chân đạp mạnh lên đầu đối phương.

Đầu con Minh trùng này liền phát ra tiếng vỡ, thân hình chấn động rồi phun ra một ngụm máu màu xám.

Bóng đen nhoáng lên, Liễu Minh liền như quỷ mị xuất hiện bên cạnh tên Minh trùng kia, nắm đấm tỏa hào quang màu bạc đánh theo hình vòng cung, Minh Ngục không gian như được chiếu sáng, tỏa ánh sáng rực rỡ.

Trong tiếng long ngâm hổ khiếu trầm thấp, nắm đấm tỏa ánh sáng bạc liền nện lên đầu huyết giáp Minh trùng.

Một âm thanh vỡ vụn còn lớn hơn lúc nãy vang lên, cái đầu con Minh trùng kia liền bị đục thủng một lỗ lớn.

Con Minh trùng này run lên, không trung rải đầy máu tươi màu lục.

Xa Hoạn gầm nhẹ một tiếng, thân thể tỏa thanh quang rực rỡ rồi hóa thành một thanh cự đao màu xanh chém vào cổ con Minh trùng.

Rẹt

Cái đầu lớn của con trùng này bị chém bay, huyết dịch màu xám phun ra như suối, thân thể to cao cũng rơi xuống.

“Binh!” Nước sông và đá vụn bên dưới liền văng tung tóe.

“Cuối cùng cũng giết được nó.”

Liễu Minh thở phào một hơi, tuy sắc mặt hơi tái nhưng vết thương sau lưng sau khi được hắc khí bao phủ liền nhanh chóng khép lại.

Lần này hắn phải dốc hết bản lĩnh mới tiêu diệt được con Minh trùng Thiên Tượng này.

Đáng thương cho tên Minh tộc này thần thông chưa kịp thi triển bao nhiêu đã bị Liễu Minh diệt sát.

Trận chiến này tuy không dài nhưng pháp lực của hắn tiêu hao rất lớn, nếu con Minh trùng kia lúc này không chết e là hắn lại phải tiếp tục bỏ chạy.

Liễu Minh đánh ra mấy đạo pháp quyết, Minh Ngục không gian liền tiêu tán, mười hai con Minh Hà quỷ vương cũng hóa thành mươi hai quả Sơn Hà Châu nhập vào người hắn.

Ngay lúc này, liền có một đạo huyết quang từ trong đầu con Minh trùng kia vọt ra, dùng tốc độ cực nhanh bay đi xa.

Có điều huyết quang chưa bay được bao xa liền bị một luồng thanh quang do Xa Hoạn phun ra bao lấy.

Huyết quang vừa tiếp xúc với thanh quang liền hiện nguyên hình, là một con Minh trùng thân hình dài nhỏ có tám cái chân như xúc tu.

Con trùng kia giãy dụa trong thanh quang, huyết mang quanh người nó rất nhanh liền bị thôn phệ, nó hét lên một tiếng thê thảm, tiếng kêu tràn đầy sợ hãi.

Liễu Minh cười lạnh, hắn đã sớm đề phòng chuyện đối phương chạy trốn. Thiên Tượng cảnh không giống như Chân Đan cảnh, thần hồn đã cực kỳ mạnh mẽ, dù mất đi nhục thân vẫn có không ít thần thông huyền diệu, lần trước ở Thiên Môn hội để cho tên Minh trùng kia thoát tám phần là do nguyên nhân này.

Trong thanh quang thân thể con trùng kia nhanh chóng thu nhỏ, đã sắp sửa hồn phi phách tán.

Liễu Minh vung tay phải phát ra một luồng khói đen lôi con trùng kia ra giữ trong tay.

“Đạo hữu, xin tha cho ta. Ta từng có tu vi Thông Huyền, là hộ pháp của Trùng Mẫu, biết rất nhiều công pháp mật thuật của các vị. Chỉ cần tha cho ta, ta sẽ đem toàn bộ dâng lên cho đạo hữu.” Con trùng kia không ngờ lại dùng tiếng người nói.

Liễu Minh làm như không nghe, mặt không biểu cảm, năm ngón tay phát ra từng đạo hắc quang bao phủ con trùng, một tràng tiếng kêu quỷ dị vang lên.

Một vầng sáng mờ mờ liền tiến vào thân thể con trùng, hắn chính là đang thi triển Sưu Hồn thuật.

Bản thể của con Minh trùng này rất có thể là tồn tại Thông Huyền, trong thần thức chắc hẳn có lưu giữ nhiều bí mật của Minh tộc.

Có điều tuy nó không còn thân thể, nhưng thần hồn vẫn rất cương ngạnh, tuy hắn đã dùng hết sức, nhưng cũng chỉ lấy được một chút tin tức rời rạc, hơn nữa đa số đều là tin tức vô dụng.

Liễu Minh kinh ngạc, đối phương quả là lợi hại, không hổ đã từng là tồn tại Thông Huyền. Có điều đã đến bước này sao có thể tay không trở về. Hắn cắn răng phun ra một ngụm tinh huyết hóa thành một luồng linh diễm màu đỏ bao lấy con trùng.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh