TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1267: Thiên Kiếp Của Phi Nhi (2/2)

Chương 1267: Thiên Kiếp Của Phi Nhi (2/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Một ngày sau.

Trong lòng cung điện sâu thẳm mờ mịt, có thể nhìn thấy khoảng hơn hai chục chiếc cổ đăng màu đồng xanh phát ra vô số đốm lửa lớn chừng hạt đậu, tỏa ra ánh sáng leo lét khiến cho căn phòng đỡ phần tối tăm.

Dưới ánh sáng lờ mờ, có thể nhìn thấy sâu tít bên trong là một bình đài cao chừng nửa xích, bên trên có đặt một cỗ quan tài đen nhánh như mực. Bên cạnh quan tài là một đầu cự giao khổng lồ đang nhắm nghiền hai mắt giống như ngủ say.

Lúc này, nắp đậy quan tài đã bị xê dịch ít nhiều, phía trên còn có khí đen lượn lờ khiến cho người ngoài căn bản không thể nhìn rõ tình huống bên trong. Phía trước áo quan, một bóng người mờ ảo đang lặng yên quan sát chăm chú thẻ tre màu ngọc trên tay. Mặt ngoài thẻ tre, có thể nhìn thấy ba chữ ‘Minh Cốt Quyết’ kiểu cổ sơn son thếp vàng lấp lánh.

Bóng người này chính là Liễu Minh.

Còn cung điện tối tăm nơi hắn đang đứng chính là lăng mộ nằm sâu dưới tám tầng đất, nơi U Vương Thích Khôn tọa hóa. Ba tầng đầu của lăng mộ dường như đã bị kẻ khác tiến vào khiến cho phần lớn cấm chế bên trong đều không còn nguyên vẹn từ đó trở thành sào huyệt của lũ quỷ vật.

Từ tầng thứ tư trở đi, mỗi một tầng đều sắp đặt không ít cấm chế kỳ lạ, hiếm gặp tỷ như: âm sa ngưng tụ Quỷ Binh trận mang theo tầng tầm cấm chế khiến người bị vây sa vào giết chóc triền miên, hay là Huyết Sát trận,…

Phần lớn cấm chế kể trên tuy tạo thành tác dụng chấn nhiếp mạnh mẽ đối với quỷ vật U tộc thế nhưng lại không phải chướng ngại đáng kể đối với tu sĩ Nhân tộc sở hữu tinh thần lực cường đại như Liễu Minh. Vì vậy sau khi bỏ ra một ít công sức, hắn liền có thể hữu kinh vô hiểm vượt qua toàn bộ.

Căn cứ theo bản đồ Âm Lưu để lại. Nơi hắn đang đứng là tầng thứ tám của lăng mộ cũng chính là nơi chôn cất thi thể của Thích Khôn. Hơn nữa, bên cạnh quan tài còn có một đầu cự giao ngủ say nhiều năm, sở hữu tu vi không hề thua kém cường giả Thiên Tượng cảnh vì vậy Lục Âm dù từng đặt chân đến đây cũng không dám mạo hiểm chọc giận đầu súc sinh này chỉ để tìm kiếm Minh Cốt Quyết. Cũng may, Liễu Minh đã tu luyện bí thuật Xa Hoạn đến cảnh giới cao nhất vì vậy hắn có thể lẳng lặng dịch chuyển quan tài mà vẫn không làm kinh động đến đầu con quái vật đang ngủ say.

“Bản Minh Cốt Quyết này hình như có chỗ không giống điển tịch mà Thanh Linh ban tặng cho ta.” Sau khi thu hồi thần thức đặt trên thẻ tre, Liễu Minh liền thì thào một câu. Vừa rồi, tuy chỉ quan sát thoáng qua, hắn vẫn nhận ra bộ pháp quyết vừa thu được ẩn chứa nội dung vô cùng huyền diệu.

Sau khi thu hồi thẻ tre, Liễu Minh lại chăm chú quan sát quan tài trước mắt hồi lâu.

Theo như Âm Lưu từng nói, lăng mộ nơi hắn đang đứng chia ra tổng cộng chín tầng. Tầng cuối cùng chính là nơi cất giấu những bảo vật mà Thích Khôn mang theo năm đó khi bị thương nặng. Hơn nữa cửa vào đang được đặt ngay phía dưới quan tài. Có điều, địa đồ Âm Lưu giao cho đã có đánh dấu rõ ràng, tu sĩ dù có tu vị Thông Huyền cũng không nên đặt chân xuống đó.

Hiện tại, một là hắn cũng không tìm thấy cửa vào tầng chín, lại thêm bản thân đã đạt được nguyên bộ Minh Cốt Quyết như ý nguyện vì vậy họ Liễu lập tức bỏ đi ý định tiếp tục lấy thân phạm hiểm.

Kế tiếp, Liễu Minh cũng không dừng chân ở đây mà quyết định men theo lối cũ rời khỏi cung điện tối tăm này. Vốn hiểu rất rõ uy lực lợi hại của tầng tầng cấm chế bày bố nơi đây, trên đường trở ra, hắn luôn cẩn thận từng li từng tí, đồng thời bỏ qua ý định thăm dò những nơi còn lại.

Hơn mười ngày sau, Liễu Minh mới bình an trở lại lối vào sơn cốc màu đen rộng lớn. Lúc này, miệng cốc không hề có một bóng người, ngày cả Âm Lưu cũng chưa xuất hiện. Điều này cũng không có gì kỳ quái, hiện tại còn cách ước định ba tháng giữa hai người bọn họ một khoảng thời gian.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Liễu Minh quyết định chọn lấy một nơi yên tĩnh gần ngay cửa vào sơn cốc tiếp đó tiện tay bố trí vài toà cấm chế rồi mới khoanh chân tĩnh tọa, bắt đầu tham ngộ kỹ càng Minh Cốt Quyết. Cách đó không lâu, hắn chỉ nhìn sơ một lần, hiện tại mới có cơ hội tham ngộ cặn kẽ tầng thứ mười cột trở đi. Dưới sự quán đỉnh linh lực của lồng giam, tu vi của hắn đã sớm đạt đến Chân Đan trung kỳ, vì vậy quá trình tham ngộ Minh Cốt Quyết tầng thứ mười một đối với hắn đã là chuyện vô cùng thuận lợi, dễ dàng.

Trong lúc hắn nhắm mắt tham ngộ công pháp, túi dưỡng hồn bên hông thình lình nổi lên một tầng khí đen nhàn nhạt mang theo vô số phù văn lúc sáng lúc tối, thoạt nhìn huyền diệu vô cùng. Gần như cùng lúc, âm thanh gào rú cũng liền theo đó đột ngột truyền ra. Liễu Minh thấy vậy lập tức mở to hai mắt đồng thời không chút chậm trễ bấm niệm pháp quyết trong tay.

Lập tức, một đoàn khí đen liền xộc thẳng ra, sau khi quay tròn một lúc mới chậm rãi tán đi để lộ thân hình Phi Nhi ở giữa.

Sau khi quan sát đầu linh sủng trước mắt, Liễu Minh không khỏi lộ vẻ giật mình. Lúc này, Phi Nhi đã biến trở về hình dáng vốn có của Phi Lâu gồm chín chiếc đầu, một lớn tám nhỏ. Chỉ là lúc này trên đầu của nó lại bất ngờ nổi lên vô số tơ máu đỏ sậm thoạt nhìn giống như kỳ kinh bát mạch đang bị căng tức. Hơn nữa, đôi mắt nằm trên chiếc đầu chủ đạo của Phi Nhi còn trở nên sáng rực như đuốc, trong miệng không ngừng phát ra âm thanh gầm ghè đáng sợ.

“Phi Nhi, chẳng lẽ ngươi đã…” Cảm nhận khí tức trên người Phi Nhi bỗng dưng tăng vọt, Liễu Minh không khỏi cảm thấy vừa mừng vừa sợ.

Đúng vào lúc này, bầu trời trên đầu sơn cốc bỗng truyền đến từng tràng sấm nổ nặng nề, bầu trời cũng liền theo đó trở nên u tối mang theo từng mảnh kiếp vân đen kịt. Rất nhanh, lôi vân đã phát ra từng tia điện xà vô cùng cuồng loạn. Từng cỗ cuồng phong cũng liền theo đó quét thẳng xuống dưới, khiến cho đất đá xung quanh đều bị đập thành mảnh vụn. Khi kiếp vân ngày càng ép xuống, tốc độ lưu chuyển của điện xà cũng càng trở nên mỗi lúc một nhanh, giống như tùy thời đều có thể đánh thẳng xuống dưới.

Chỉ thấy thần sắc Phi Lâu thoạt nhìn có chút điên cuồng. Sau khi triệu tập khí đen vây kín thân thể, đầu linh sủng này liền rời khỏi cấm chế để bay về phía kiếp vân trên trời, đồng thời phát ra từng tiếng gầm rú giống như khiêu khích.

“Ta cứ nghĩ rằng lôi kiếp của Hạt Nhi sẽ diễn ra trong nay mai, không nghĩ tới lần này Phi Nhi lại đi trước một bước…”

Liễu Minh vẫn đứng tại chỗ, ngẩng đầu quan sát Phi Lâu đồng thời thả ra thần thức theo dõi tình huống chung quanh. Mặc dù xung quanh chỉ toàn núi đá đen sì cùng một ít cây cối, thế nhưng họ Liễu trời sinh cẩn thận vẫn không vì thế mà nới lỏng đề phòng. Chỉ thấy kiếm quyết vừa tung ra, ánh sáng tím lập tức lóe lên. Tiếp đó, Khổ Luân kiếm liền bay ra, lơ lửng bất định trên đầu hắn.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh