TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1206: Thanh Lam [2/2]

Chương 1206: Thanh Lam [2/2]
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

“Đã như vậy thì tiền bối hẳn đã thần hồn câu diệt rồi chứ, sao lại có thể lưu lại một tia phân hồn này?” Liễu Minh chợt mở miệng hỏi.

“Đó là bởi vì bản thể ta luôn luôn cẩn thận, trước sự việc đó đã thông qua bí thuật, đem một tia phân hồn kí phụ vào pháp bảo, hơn nữa lại dùng pháp bảo này làm mắt trận, bày ra bộ Lục Hợp Nguyên Từ đại trận, cho nên sau khi chủ hồn vẫn lạc thì phân hồn vẫn còn tồn tại cho đến nay. Việc làm của bản thể vốn cũng chỉ là phòng ngừa vạn nhất, nhưng không ngờ như vậy nên ta mới có thể còn sống cho đến lúc này.” Nam tử trung niên áo bào xanh tự giễu, nói.

Liễu Minh nghe vậy thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia kinh ngạc.

Vị cường giả Yêu tộc này cẩn thận như vậy, nhưng mà vẫn bị rơi vào kết cục như thế, có thể thấy được hành vi ám toán của tên Yêu tộc kia đáng sợ như thế nào.

“Đáng tiếc, đám phân hồn này quá nhỏ yếu, không thể nào chống cự được quá trình ăn mòn của Cửu U Minh khí của Tuyệt Minh Cốc, chứ đừng nói đến việc rời khỏi Cửu U Minh Giới, cho nên mấy trăm năm qua, ta vẫn một mực ở đây, săn giết quỷ vật và Âm thú cấp thấp ngẫu nhiên lọt vào tòa sơn cốc này, sau đó hấp thụ một ít thần thức của chúng mà kéo dài hơi tàn. Không ngờ giãy chết mấy trăm năm nay, cuối cùng cũng có hồi báo.” Nam tử áo bào xanh vốn đang nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng lại nhìn về phía Liễu Minh.

Liễu Minh nghe đến đó thì nội tâm máy động, không khỏi lui về phía sau vài bước, chợt cảm thấy một tia bất hảo.

“Chẳng lẽ hắn muốn đoạt xá?”

“Ha ha, ngươi không cần lo lắng, ta chỉ là một đám phân hồn, lực lượng sớm đã hao tổn gần như không còn, hơn nữa vừa rồi lại cưỡng ép thúc giục cấm chế nơi này để giết chết tên U tộc kia, cũng coi như là quá sức rồi. Hiện tại đại nạn sắp buông xuống, coi như là đoạt xá thì căn bản cũng không sống được bao lâu.” Nam tử trung niên nhìn Liễu Minh, giống như cười mà không phải cười, nói.

Liễu Minh nghe vậy thì ánh mắt đảo qua thân ảnh có chút mông lung phiêu diêu kia, phát hiện đúng như vậy thì mới nhẹ nhàng thở ra.

“Tiền bối nói cho vãn bối nhiều điều như vậy, không biết là muốn vãn bối làm gì?” Liễu Minh nghĩ lại, trong nội tâm cũng hiểu rõ thêm vài phần.

“Đúng vậy, ta bây giờ giống như đèn cạn dầu, mặc dù không bị quấy nhiễu thì mấy năm nữa cũng sẽ tan thành mây khói. Cho nên hiện tại, ta muốn làm một cuộc giao dịch với ngươi.” Trung niên áo bào xanh thản nhiên nói.

“Giao dịch?” Lông mày Liễu Minh nhảy dựng.

“Hình như là ngươi tu luyện bí thuật Xa Hoạn đồ đằng có nguồn gốc từ Yêu tộc, đúng không?” Trung niên đột nhiên mở miệng nói.

Liễu Minh biến sắc, một khắc trước khi hắn thi triển công kích cấm chế thì đã thu lại Xa Hoạn Đồ Đằng, không nghĩ được, vậy mà nam tử trung niên vẫn có thể phát hiện ra, lúc này mới chậm rãi gật đầu.

“Ánh mắt của tiền bối quả nhiên sáng suốt, đúng vậy, tại hạ trong lúc vô tình đã thu được bí pháp tu luyện Xa Hoạn Đồ Đằng.”

“Lại nói tiếp, Xa Hoạn Đồ Đằng tại đại lục Man Hoang cũng là một trong những bí thuật đỉnh cấp hiếm thấy, nghe nói được truyền thừa từ thời thượng cổ, nhập môn tuy rằng không khó, nhưng muốn đạt đến cảnh giới viên mãn thì cực kỳ khó khăn. Ta thấy tình huống hiện tại của ngươi, có lẽ vẫn chưa thể tu luyện nó đến cảnh giới đại viên mãn?” Nam tử áo bào xanh tùy ý nói.

“Kính xin tiền bối chỉ điểm.” Sắc mặt Liễu Minh biến hóa, chắp tay nói.

Có liên quan đến Xa Hoạn Đồ Đằng, trong mấy năm nay vẫn là một chuyện hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Trước khi tiến vào Ác Quỷ Đạo, hắn đã cho Xa Hoạn cắn nuốt không ít tinh hồn của yêu thú cao giai, bí thuật đã tiếp cận đến Đại viên mãn. Mà trong mấy năm nay tại Ác Quỷ Đạo, hắn còn để cho Xa Hoạn cắn nuốt không ít Hóa Tinh, thậm chí là Chân Đan Cảnh quỷ vật.

Bí thuật này mặc dù vẫn có chút tinh tiến, nhưng mà chẳng biết tại sao, vẫn không thể nào đạt đến cảnh giới Đại viên mãn cả.

Vì thế, hắn đã đọc qua không biết bao nhiêu ghi chép trên những thư từ về Xa Hoạn Đồ Đằng, nhưng vẫn không thể nào tìm được ra cách giải quyết.

“Ta tự nhiên là biết lí do trong đó, nhưng nếu không có lợi thì tại sao ta phải chỉ cho ngươi?” Nam tử trung niên lộ ra nụ cười thần bí, nói.

“Tiền bối cuối cùng là muốn như thế nào, xin cứ nói rõ.” Liễu Minh nhíu mày, chậm rãi buông lỏng hai tay đang ôm quyền ra.

“Ta có thể giúp ngươi tu luyện Xa Hoạn Đồ Đằng đến cảnh giới đại thành, nhưng đổi lại, ngươi cũng phải đem tâm ma ra thề, đồng ý giúp ta hoàn thành một việc.” Nam tử trung niên thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm nghị nói.

“Chẳng lẽ tiền bối muốn ta báo thù cho ngươi?” Lông mày Liễu Minh nhảy dựng lên, thản nhiên nói.

“Không sai! Thù sát thân không đội trời chung, không báo được thù này thì ta không thể an tâm ra đi.” Ánh mắt trung niên lóe lên, không chút do dự, gật đầu nói.

“Ha ha, với tu vi của tiền bối, mà yêu tu lại vẫn có thể ám toán người thì tối thiểu cũng phải là đại yêu tu Thiên Tượng Cảnh, mà tại hạ chẳng qua chỉ là một gã tu sĩ Nhân tộc ngay cả Chân Đan còn chưa thành. Huống hồ mấy trăm năm qua đi, cừu gia của tiền bối chỉ sợ đã trở về đại lục Man Hoang rồi, đối với việc này thì vãn bối sợ hữu tâm mà vô lực thôi.” Liễu Minh cười nhạt một tiếng, gọn gàng cự tuyệt đối phương một cách linh hoạt.

“Hắc hắc, việc này ngươi cũng không làm chủ được. Ngươi hiện giờ đang ở trong Lục Hợp Nguyên Từ đại trận, nếu không đồng ý thì ta chỉ cần dùng chút lực lượng cuối cùng trong cấm chế này giết chết ngươi, cũng dễ như bóp chết một con ruồi mà thôi.” Sắc mặt trung niên nam tử bình tĩnh, tựa hồ như đã sớm đoán được việc Liễu Minh cự tuyệt, bèn lên tiếng uy hiếp.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh