TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1205: Thanh Lam (1/2)

Chương 1205: Thanh Lam (1/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Người đàn ông trung niên áo xanh sau khi cười to hồi lâu rốt cuộc đã dần dần bình tĩnh trở lại. Sau khi chậm rãi ngồi xuống bệ đá, y mới nhàn nhạt nói tiếp.

“Nhân tộc tiểu tử, bổn tôn hỏi ngươi, tu sĩ Nhân tộc như ngươi làm sao lại xuất hiện ở Cửu U Minh Giới này?”

Nghe thấy vậy, Liễu Minh chớp mắt vài cái rồi theo bản năng nhìn về phía cửa vào thạch thất.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ, không gian này đã bị trận pháp Lục Hợp Nguyên Từ của bổn tôn bao phủ, tuy rằng đã suy yếu nhiều nhưng muốn giam giữ một tên tiểu bối cấp Giả Đan thì vẫn thừa sức. Tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn trả lời bổn tôn, nếu bổn tôn hài lòng không những sẽ không hại ngươi mà còn có thể tặng ngươi một hồi đại cơ duyên.” Người trung niên lạnh lùng nói.

“Cơ duyên?”

Liễu Minh mặt không đổi sắc, các ý niệm trong đầu xoay chuyển nhanh chóng rồi chắp tay nửa thật nửa giả nói:

“Tiền bối, vốn dĩ vãn bối bị kẻ thù đuổi giết, trong lúc vô ý liền tiến vào vết nứt không gian rồi ngẫu nhiên tiến vào giới diện này. Mãi đến gần đây vãn bối mới biết đây là Cửu U Minh Giới trong truyền thuyết.”

“Vết nứt không gian. . . Hừ! Tiểu tử, ngươi nói bậy gì đó. Trong các vết nứt không gian nối liền hai giới, lực thời gian và không gian vô cùng bất ổn. Lúc bổn tôn đang ở trạng thái cường thịnh, cũng không dám tiến vào, vậy mà một tu sĩ Giả Đan cảnh nho nhỏ như ngươi nói vào là vào, nói ra là ra hay sao?” Người đàn ông trung niên cười lạnh một tiếng, khuôn mặt lạnh dần, một cỗ Yêu khí cuồn cuộn hình thành, mang theo tràn ngập sát khí, hóa thành một hư ảnh mơ hồ phía sau lưng y.

Đó là hư ảnh một con hồ ly lông dài màu xanh, thân thể như được bao phủ bởi điện quang, phía sau lưng nó là bảy cái đuôi to như cánh tay đang lắc lư liên tục.

"Tiền bối minh giám,tại hạ thực sự không lừa gạt tiền bối, tại hạ chính là đệ tử Thái Thanh Môn đại lục Trung Thiên, tại hạ gặp phải không gian thông đạo khi đang ở Ác Quỷ Đạo – một dị vực do bổn môn sáng lập nên, sau đó liền bị truyền tống đến nơi này.” Liễu Minh thấy vậy liền giải thích.

Từ cỗ Yêu khí cường đại mà đối phương thả ra, và hư ảnh Pháp Tướng, có thể nhận ra đây là một cường giả của Yêu Tộc. Điều này làm cho hắn cảm thấy vô cùng bất ngờ.

"Thất vĩ Yêu Hồ, chẳng lẽ. . ."Liễu Minh liếc mắt nhìn vào hư ảnh sau lưng đối phương, âm thầm suy đoán.

"Ác Quỷ Đạo? Đó là nơi nào? Ác quỷ…. .ngươi tạm thời hãy nói về sơ qua về nơi đó một chút đã.” Người trung niên áo xanh nghe vậy, suy nghĩ một lát rồi chậm rãi hỏi.

Thấy y đã bình tĩnh lại, Liễu Minh cũng không giấu giếm mà đem những chuyện hắn biết về Ác Quỷ Đạo nói sơ qua cho người đàn ông trước mặt.

“À, thì ra đó là La Sát Giới, đó chính là nơi lưu đày của Cửu U Minh Giới, như thế cũng rất có khả năng.” Người trung niên suy nghĩ rồi thu hồi sát khí, chậm rãi nói.

Thấy vậy, nội tâm Liễu Minh cũng hơi thả lỏng, nhưng đương nhiên hắn cũng không chủ động nói gì cả.

“Mà nói lại, Tuyệt Minh Cốc ở U Thủy Vực là một nơi nguy hiểm, người khác tránh còn không kịp, sao ngươi lại đi vào đây?” Người trung niên trầm ngâm một chút rồi tiếp tục hỏi.

“Vãn bối bị tên U Tộc mà tiền bối vừa giết truy đuổi nên mới xông nhầm vào đây.” Lúc này, Liễu Minh trung thực nói.

“Rất tốt, nếu như ngươi và U Tộc thực sự có quan hệ thì lão phu cũng không cần nói thêm gì cả, trực tiếp đánh chết ngươi, lúc đó cũng đừng trách ta độc ác!” Sắc mặt y biến hóa hồi lâu, rốt cuộc dường như đã quyết định.

Liễu Minh nghe vậy nhưng trong lòng cũng hơi khó chịu.

“Bổn tôn cũng không ngại nói cho ngươi hay, ta chính là một thành viên Yêu tộc của đại lục Man Hoang, thế nhưng như ngươi thấy đấy, giờ ta chỉ còn là một đám tàn hồn thôi. Có lẽ ngươi rất muốn biết tại sao ta lại ở đây, cũng tại sao lại kéo dài hơi tàn cho đến bây giờ đúng không?” Người trung niên lạnh nhạt nói, dường như đang kể một câu chuyện không liên quan gì đến mình.

Liễu Minh nhìn vào y, khẽ gật đầu, trong mắt quả thực có một chút hiếu kỳ.

“Ta tên là Thanh Lam, là trưởng lão của một gia tộc Yêu tộc tồn tại ở đại lục Man Hoang, được kế thừa huyết mạch gia tộc, mặc dù không phải tư chất Cửu Vỹ trong truyền thuyết nhưng cũng là ngàn năm khó gặp. Mấy trăm năm trước, ta được một người bạn tốt trong tộc mời đi cùng tới U Thủy Vực thuộc Cửu U Minh Giới, giúp đỡ hắn hoàn thành một việc.”

Người trung niên vừa nhớ lại vừa nói.

". . . Tuy rằng trải qua nhiều nguy hiểm, còn tốn không ít sức lực, nhưng việc đó cũng đã hoàn thành. Chỉ là bổn tôn thật sự không ngờ, kẻ mời ta tới căn bản không có ý tốt, ngay sau khi sự việc thành công, ta không những không được trả thù lao mà còn bị tên tiểu nhân kia và thế lực U Tộc thành Nê Lô liên thủ vây công. Mặc dù tu vi ta cao hơn bọn họ một bậc nhưng một không địch lại nhiều, ta thực sự đã vẫn lạc tại nơi này.” Người trung niên áo xanh đến đây liền oán hận nói tiếp.

“Nếu đã như vậy, đáng lẽ tiền bối phải thần hồn câu diệt mới đúng, tại sao còn lưu lại được một phân hồn?” Liễu Minh mở miệng hỏi.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh