TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1137: Thất Khiếu Quỷ (2/2)

Chương 1137: Thất Khiếu Quỷ (2/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

“Mấy người tu sĩ Nhân tộc các ngươi không coi trọng chữ tín, khi trước đã nói cùng chung sống hòa bình với chúng ta, chúng ta chịu trách nhiệm cung cấp tin tức, các người dùng tài nguyên để trao đổi với chúng ta, bây giờ sao lại lật lọng!” Thất Khiếu Quỷ mắt xanh (lục đồng tử) sau một hồi chạy trái chạy phải đều bị lửa đỏ cháy bừng bừng trên chiếc vòng màu đỏ sậm bức cho phải quay lại, tức thì hổn hển quát mắng inh ỏi.

“Ồ? Có thể ta không nhớ được lại đã có ước định như thế. Có điều nếu ngươi thực sự có thể cung cấp tin tức cho chúng ta thì người kia khẳng định có thể để cho các ngươi một con đường sống.” Nam tử họ Mẫn nhoáng cái liền xuất hiện bên cạnh Liễu Minh, thu tiểu kiếm màu xám đang cầm trong tay lại đoạn hờ hững cất lời.

“Muốn không tốn một đồng một cắc nào mà lại lấy được tin tức từ trong miệng ta luôn, đúng là người si nói mộng*.” Thất Khiếu Quỷ mắt xanh nghe được mấy người cất lời đòi hỏi tin tức thì con ngươi liền đảo một vòng, kế đó nó dường như có vẻ tỉnh táo thêm một chút, dùng vẻ mặt có chút khinh khi đáp.

*Nguyên văn là si tâm vọng tưởng: Mơ điều trên trời, không thực tế.

Liễu Minh nghe thế thì bộ dạng dáng vẻ như chẳng muốn bình luận, thản nhiên nắm chặt nắm tay lại, tức thì linh văn trên chiếc vòng màu đỏ lóe lên, tiếp đó cả vòng tròn thình lình xiết chặt lại thành một vòng nhỏ.

“Đừng, đừng thế…” Thất Khiếu Quỷ mắt xanh thấy thế thì trên khuôn mặt quái dị của nó liền lộ ra vẻ hoảng sợ cực độ, rối rít hét lớn.

Lúc này, cả cái đầu của con quỷ vật này dưới sức ép của vòng tròn đã vặn vẹo biến dạng, trông cực kỳ dữ tợn còn con mắt bằng nắm tay trên đỉnh đầu thì chuyển động qua lại liên tục.

“Ngươi đã không hợp tác như thế thì việc kia chúng ta đành phải tìm người khác để hợp tác.” Liễu Minh vừa nói vừa hữu ý mà làm như vô tình, nhanh chóng nắm chặt nắm tay thêm một chút.

Theo sự co nhỏ của vòng tròn màu đỏ, cái đầu của con Thất Khiếu Quỷ mang đôi mắt màu lục lúc này đã vặn vẹo không ra hình dáng gì nữa, đồng thời miệng nó lại lớn tiếng gào thét.

Tiếng thét chói tai khiến cả mặt hồi phía dưới xao động một hồi.

“Vị đạo hữu Nhân tộc này xin chậm đã!”

Đúng lúc này, một đám sương mù màu xám lớn hơn một trượng từ một mô đất cao hơn trượng nào đó nằm bên hồ nước phía dưới bỗng lóe hiện ra đồng thời cuồn cuộn cuốn về phía mấy người.

Xem khí tức tỏa ra từ trong đám sương mù màu xám nay thì Thất Khiếu Quỷ trong đó có lẽ có tu vi Hóa Tinh hậu kỳ, chỉ là nếu đem so với bất cứ ai trong tiểu đội thì đều phải yếu hơn không chỉ gấp đôi, gấp ba rồi.

Nam tử họ Mẫn đưa mắt liếc nhìn Liễu Minh một cái, ý bảo buông cái vòng tròn kia ra đồng thời thân hình y nhoáng cái, trông như muốn nghênh đón đám sương mù màu xám kia.

“Là Thất Khiếu Quỷ Vương ra mặt.” Lão giả lưng còng ở bên kia thản nhiên nói.

“Thì ra là Quỷ Vương đã đến, đúng là đã lâu không gặp!” Nữ tử vận hồng sam cười khanh khách xong thân hình cũng nhoáng cái, lóe lên đi về phía Quỷ Vương.

Trong chớp mắt, nữ tử vận hồng sam và hai đội trưởng liền một trước, một sau vây đám sương mù xám vào giữa.

“Nhị vị đạo hữu Nhân tộc từ xa đến, nếu có điều gì cần đám Khiếu Quỷ nhất tộc chúng ta giúp thì cứ nói là được, hà tất phải cưỡng ép đánh đấm thế!”

Sương mù xám vừa thu lại xong, tức thì để lộ ra một tên Quỷ vật, hình dạng cũng là đầu to thân nhỏ, chỉ cái đầu thôi đã chiếm cả nửa cả người, bộ dạng nó cũng tương tự như Thất Khiếu Quỷ khác, chỉ khác là khuôn mặt lại già nua dị thường, thêm nữa là con mắt trên đỉnh đầu còn lóe lên những tia sáng màu vàng kim nhạt.

“Đúng là chúng ta có chút việc muốn nghe, chỉ có điều là không phải kẻ nào trong quý bộ lạc cũng có thể cùng chúng ta giao dịch được.” Nam tử họ Mẫn sầm mặt xuống, lạnh lùng mở miệng nói.

“Ha ha, xin đạo hữu bớt giận, việc này thực sự là do bổn tộc làm sai trước, có điều kẻ đến thì là khách, chỉ cần đưa ra giá tiền hợp lý thì bổn tộc tự nhiên sẽ dốc sức cung cấp tin tức hữu ích cho mất vị thôi… Không biết có thể mời vị đạo hữu kia thả tiểu bối của bốn tộc ra trước không? Còn chuyện giao dịch chúng ta có thể bàn bạc kỹ càng hơn sau.” Thất Khiếu Quỷ Vương khẽ đặt cánh tay nhỏ bé trước ngực, nói với giọng cực kỳ khách khí đồng thời cũng chẳng nhắc lời nào đến tên Thất Khiếu Quỷ mắt đỏ mới bị giết.

Nam tử họ Mẫn nghe thế thì sắc mặt hơi dịu lại, quay đầu nhìn về phía Liễu Minh rồi khẽ gật đầu.

Liễu Minh khẽ vẫy tay, tức thì vòng tròn màu đỏ sậm liền phát ra một tiếng “tinh” nhỏ xong liền hóa thành một vầng sáng đỏ, nó từ trên người tên Thất Khiếu Quỷ mắt xanh lục kia bắn ra đoạn lại xoay tròn một cái rồi bay trở lại trong tay Liễu Minh.

Thất Khiếu Quỷ mắt xanh lục vừa mới thoát thân liền hét một tiếng kinh hoàng rồi vội vã hóa thành một tia sáng màu tro, bay như chạy trốn vào trong một mô đất nào đó ở bên hồ xong không thấy mọc mũi sủi tăm gì nữa..

“Đa tạ vị đạo hữu này, xin hỏi các vị lần này là muốn lấy tin tức gì để lão hủ xem có thể giúp được hay không?” Thất Khiếu Quỷ Vương thấy thế, thần sắc lại trở nên cung kinh thêm một chút đồng thời miệng cất lời hỏi.

“Gần đây có một chỗ thuộc thành lũy của Nhân tộc chúng ta bị hủy kéo theo một cái Tạo Hóa Bát bị mất. Chỗ pháo đài kia tính ra không cách nơi này quá xa, quý tộc thông thạo tin tức, chắc hắn sớm đã nghe ngóng được chút ít. Chúng ta lần này đến đây chính là để tìm về cái Tạo Hóa Bát kia, không biết quý tộc có thể cung cấp cho chúng ta một vài manh mối không? Phải rồi, ở đây có không ít pháp khí Quỷ tộc, là thứ thu được khi chiến đấu với quỷ quân lúc trước, ngươi xem trước một chút đi.” Tu sĩ họ Mẫn nói xong liền khẽ lật bàn tay, theo đó một cái bố đại* mờ ảo liền rơi vào trong tay, tiếp đó y nhẹ nhàng ném nó cho Thất Khiếu Quỷ Vương.

*bố đại: Túi bằng vải bố.

Thất Khiếu Quỷ Vương không chút biểu cảm, dùng hai bàn tay nhỏ bé khô quắt màu xanh lục nhận lấy túi xong trong đôi mắt tức thì lóe lên vẻ vui mừng.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh