TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1136: Thất Khiếu Quỷ (1/2)

Chương 1136: Thất Khiếu Quỷ (1/2)
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Lúc này, giữa hồ đang có vài chục đoàn sương mù lớn nhỏ tối tăm mờ mịt không ngừng phiêu đãng trong không khí. Từng làn hơi nước to màu lam to như ngón tay đang liên tục bốc lên giữa mặt hồ sau đó rất nhanh bị cuốn vào trong biển sương mờ mịt.

Bên trong những đoàn sương mù màu xám kia, có thể lờ mờ thấy được lúc nhúc quỷ đầu phát ra ánh sáng xanh mờ mịt. Những quỷ đầu này không ngờ lại chẳng có mũi, hơn nữa bọn chúng chỉ có một lỗ tai mà thôi. Trên đầu mọc ra một đội đồng tử, phía trên đỉnh đầu còn có một con mắt thật lớn đang khép chặt, thoạt nhìn vô cùng quái dị. Đám quỷ vật này đang đung đưa một cách hưng phấn đồng thời há miệng thật to để cắn nuốt hơi nước xung quanh giống như những sợi khí màu lam kia là món khoái khẩu của bọn chúng.

Đúng lúc này, phía chân trời xa xa thình lình truyền đến một tiếng xé gió chói tai. Chỉ thấy một luồng linh quang đột ngột hiện ra giữa sơn mạch xám xịt. Tiếp đó, từng đạo điểm quang điểm khác nhau đã lần lượt xuất hiện nhanh như tia chớp.

“Không tốt, là tu sĩ Nhân tộc, nhanh trốn đi!” Một giọng nói hốt hoảng đột ngột truyền ra từ trong biển sương màu tro.

Trong chớp mắt, biển sương dày đặc đã nhanh chóng tán ra bốn phía. Cùng lúc đó, vô số quỷ vật xanh biếc có kích thước thân thể không tương xứng với cái đầu quá khổ đua nhau nhảy ra. Những kẻ này đúng là cư dân Thất Khiếu Quỷ mà nhóm người Liễu Minh đang tìm kiếm. Bầy quỷ này vừa mới hiện thân đã vội vàng chui tọt vào trong đám đất nằm cạnh bờ hồ. Một ít sương mù màu xám thấy vậy cũng đua nhau phân rã tán loạn, để lộ vài tên Thất Khiếu Quỷ nhao nhao chui vào những mô đất còn lại. Sau thời gian chừng vài nhịp thở, trên mặt hồ chỉ còn lại một đám sương mù màu tro có thể tích hơi lớn so với đồng bạn.

“Hừ, sợ cái gì chứ, nếu Nhân tộc thật sự xuống tay độc ác chúng ta đã sớm không thể tiếp tục tồn tại nữa rồi. Theo như ta thấy bọn họ l đang mang đến cho chúng ta một món lợi lớn, hắc hắc.” Một tên quỷ vật có cặp mắt xanh biếc thình lình nhảy ra từ trong làn sương, thần sắc không hề lộ ra chút gì sợ hãi, ngược lại cả người còn hóa thành một đạo hôi quang bay nhanh về phía những quang điểm đang hướng đến đây.

“Các ngươi rặt một lũ nhát gan! Cơ hội phát tài rõ ràng đang đến, ta thật muốn xem tu sĩ Nhân tộc lại mang đến cho chúng ta bảo bối gì đây!” Từ bên trong một đám sương xám khác, một tên quỷ đầu sở hữu cặp mắt đỏ rực như máu cười dữ tợn một tiếng sau đó cũng đuổi sát đồng bạn phía trước.

Một số Thất Khiếu Quỷ còn lại trải qua một phen do dự cũng ngăn được tò mò bám theo phía sau, chẳng qua bọn chúng vẫn cố ý duy trì một khoảng cách nhất định với hai gã liều mạng đi trước.

Sau một lát, những độn quang đủ màu kia cũng dừng lại bên trên mặt hồ, đúng là tiểu đội của Liễu Minh. Trước mắt bọn họ là hai tên Thất Khiếu Quỷ cũng vừa tiến đến:

“Mấy vị không quản đường xa tìm đến, ắt hẳn muốn nghe ngóng một chút tin tức, mau nói thử xem!” Không đợi bọn họ lên tiếng, hai tên Thất Khiếu Quỷ kia đã mở miệng cướp lời.

Tuy rằng sương mù do hai tên Thất Khiếu Quỷ này biến thành có lớn hơn một chút so với những kẻ khác nhưng tu vi của bọn chúng cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới Ngưng Dịch hậu kỳ thế nhưng đối mặt với đám người Liễu Minh, hai tên này lại không tỏ ra sợ hãi chút nào.

“Nói cho các ngươi biết, chúng ta tới đây là chấp hành mệnh lệnh tiêu diệt các ngươi!” Tu sĩ họ Mẫn lạnh lùng gằn từng tiếng một tiếp đó không chút báo trước giơ cao tay áo ngưng tụ Hư Không kiếm chỉ, kéo theo một đạo hôi quang kích xạ mà ra.

Một tràng kiếm ngâm trong trẻo vang lên réo rắt!

Chỉ thấy trên đầu Thất Khiếu Quỷ mắt đỏ bỗng nhiên xuất hiện một đạo hào quang xám xịt, ẩn chứa bên trong một thanh cự kiếm hắc ám phóng đi vun vút. Chỉ thấy cự kiếm khẽ run đã lập tức hóa thành một đạo cầu vồng mạnh mẽ bổ xuống.

“Các ngươi…”

Thất Khiếu Quỷ mắt đỏ thấy vậy lập tức cả kinh, sương mù bao quanh thân thể theo đó đột ngột co rút lại. Con mắt trên đỉnh đầu cũng theo đó trợn trừng, phóng ra một cột sáng màu máu to chừng cánh tay nghênh đón thế công của cầu vồng hôi sắc. Tiếng va chạm thật lớn vang lên, cột sáng huyết sắc đối diện với đà lao mãnh liệt của cầu vồng xám xịt liền trở nên mềm nhũn như con chi chi, trong chớp mắt hóa thành từng điểm hồng mang ầm ầm tan vỡ.

Chỉ thấy hôi quang lóe lên lần nữa, sương mù bên dưới đã lập tức bị chẻ làm hai kéo theo thân thể rời rạc của của tên Thất Khiếu Quỷ xấu số rơi xuống từ trên không trung. Toàn bộ quá trình tu sĩ họ Mẫn ra tay tiêu diệt tên Thất Khiếu Quỷ mắt đỏ chỉ diễn ra không quá vài nhịp thở. Điều này khiến cho đám quỷ vật còn lại thần sắc đại biến, vội vàng hóa thành từng đoàn sương mù bỏ chạy trối chết về phía mặt hồ.

“Đội trưởng làm cái gì vậy, không phải chúng ta muốn thực hiện giao dịch với đám quỷ vật kia hay sao?” Đại hán vạm vỡ khó khăn lắm mới khôi phục tinh thần bèn kinh ngạc chất vấn.

“Ngươi thật không nhìn ra hay sao? Những tên Thất Khiếu Quỷ kia không xem chúng ta ra gì, còn dám mở miệng đặt điều kiện. Nếu chúng ta không ra tay dạy dỗ bọn chúng một phen không biết bọn chúng còn muốn đè đầu cưỡi cỗ chúng ta thế nào nữa?” Lão già lưng còng nghe vậy bèn cười nhạt một tiếng, giọng nói kỳ lạ lại lần nữa truyền ra từ bụng của lão.

Liễu Minh ở bên không hề phản đối cách làm của tu sĩ họ Mẫn. Chỉ thấy thân hình của hắn nhoáng lên liền dẫn theo đạo đạo tàn ảnh, xuất hiện một cách quỷ dị trước người Thất Khiếu Quỷ mắt tím đang bỏ chạy thục mạng. Lúc này, một đạo hồng quang thình lình phóng ra từ tay áo vung vẫy của hắn, sau khi xoay tròn một vòng trên không liền hạ xuống, vây chặt Thất Khiếu Quỷ mắt xanh cách đó không xa vào giữa. Chiếc vòng này đúng là bảo vật mà Liễu Minh thu được trong bụng cự thú Man Hoang tại phế tích Thượng giới, tuy chỉ là một kiện linh khí cực phẩm thông thường nhưng vẫn thừa khả năng vây khốn những quỷ vật cấp thấp này.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh