TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1119: Thiên Thú Sơn [2/2]

Chương 1119: Thiên Thú Sơn [2/2]
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

Trên đường đi, Liễu Minh hiếu kỳ quan sát xung quanh.

Thiên Thú Sơn cũng giống với Thái Thanh Môn, xây dựng sơn môn ở giữa sơn mạch, suy cho cùng thì nơi đây hội tụ rất nhiều thiên địa linh khí, trên từng ngọn núi cao ngất có thể nhìn thấy không ít các tòa kiến trúc, thỉnh thoảng lại có những đệ tử mặc phục sức của Thiên Thú Sơn bay qua bay lại, bộ dáng khá vội vàng.

Cơ hồ tất cả đệ tử Thiên Thú Sơn đều dùng linh thú di chuyển, trên người đeo rất nhiều túi linh thú căng phồng.

Bên trên những ngọn núi thì đều có những màn sáng trận pháp bao phủ, những trận pháp này lớn thì hơn mười dặm, nhỏ nhất cũng phải mấy dặm, màu sắc khác nhau, từ trên cao nhìn xuống thì trông như những cây nấm đủ loại màu sắc, linh quang liên tiếp lóe lên, bộ dáng có vẻ đồ sộ.

Tình hình như vậy thì khá giống với Linh Thú Viên của Thái Thanh Môn, nhưng mà quy mô ở đây thì đồ sộ gấp cả trăm lần so với Linh Thú Viên.

“Quý tông dùng ngự thú mà nổi danh, chẳng lẽ trong những trận pháp này đều là nơi mở ra để nuôi dưỡng linh thú?” Liễu Minh nhàn nhạt hỏi.

“Liễu tiền bối nói không sai, bởi vì những linh thú kia có tập tính khác nhau, muốn đề cao khả năng sinh tồn thì chỉ có thể ở những hoàn cảnh bất đồng mà phân ra một ít khu vực, dùng trận pháp cấm chế đặc biệt để bao phủ lại.” Nam tử này có chút tự đắc nói.

Liễu Minh nghe vậy thì âm thầm gật đầu, lặng yên vận chuyển pháp lực vào hai mắt, muốn nhìn xem trong những cấm chế phía dưới này rốt cuộc là những yêu thú nào.

Nhưng vô luận hắn vận chuyển pháp lực như thế nào thì đều không thể xuyên thấu được cấm chế, bất kể cấm chế nào thì đều bị bao phủ một tầng sương mù màu trắng, cản trở ánh mắt của hắn, thần thức thì tự nhiên càng không có khả năng xuyên qua.

Trong mắt hắn lộ ra một tia kinh ngạc, nghĩ lại thì cũng thấy bình thường, Thiên Thú Sơn lấy khống chế yêu thú làm căn cơ, nuôi dưỡng những yêu thú này là trọng yếu nhất, nên sẽ không để cho ngoại nhân có thể dễ dàng nhìn thấy được.

Sau khi hiểu rõ điều này thì hắn cũng không có tiếp tục hao phí pháp lực thêm nữa.

Sau thời gian một nén hương, hai người đã đi đến trước một tòa động phủ kiến tạo trên đỉnh núi.

“Liễu tiền bối, nơi này chính là nơi tĩnh tu của Hoắc Xán trưởng lão, tại hạ xin cáo lui trước.” Đến đây, thanh niên xoay người cung kính nói.

“Làm phiền đạo hữu.” Liễu Minh thản nhiên nói.

Thanh niên nam tử thi lễ với Liễu Minh, sau đó liền bấm niệm pháp quyết phá không bay đi.

Liễu Minh hạ xuống trước cửa động phủ, sửa sang lại quần áo một chút, định cúi người hành lễ trước động phủ.

“Không cần đa lễ, đi vào đi.”

Thần sắc Liễu Minh hơi động một chút, lập tức cất bước đi vào trong động phủ, một tiếng ầm vang, cửa động phủ sau lưng liền nhanh chóng đóng lại.

Hắn liếc về phía sau lưng một cái, thần sắc cũng không biến hóa chút nào, tiếp tục tiến về phía trước.

Bên trong là một thông đạo rộng rãi, đi xuyên qua đó thì trước mặt hắn xuất hiện một đại sảnh rộng rãi, một lão giả mặc tạo bào đứng chắp tay đứng đó.

“Thái Thanh Môn Liễu Minh ra mắt Hoắc trưởng lão.” Liễu Minh tiến đến, khom người thi lễ một cái.

Lão giả tóc đã hoa râm, nhưng mà dáng người có chút cao lớn, ánh mắt đánh giá Liễu Minh một chút, sau đó mới ngồi xuống vị trí chủ tọa, nhàn nhạt nói:

“Sư điệt không cần khách khí, ngồi đi.”

Liễu Minh cảm tạ một tiếng, bước sang một bên ngồi xuống.

“Chiếc Vạn Thú Lệnh này năm xưa lão phu tặng cho Bạch trưởng lão Thái Thanh Môn, chẳng lẽ Liễu sư điệt là đệ tử của Bạch trưởng lão?” Lão giả khoát tay, lộ ra một tấm linh phù, nhìn về phía Liễu Minh hỏi.

“Đây cũng không phải, vãn bối là đệ tử Lạc U Phong, chỉ là ngẫu nhiên gặp Bạch trưởng lão, nên được tặng vật này.” Liễu Minh kính cẩn hồi đáp.

“Lạc U Phong Liễu Minh… Thì ra sư điệt chính là sát thủ tà tu mấy năm trước thanh danh lan xa đó a, khiến lão phu nhất thời không kịp phản ứng.” Ánh mắt của lão giả chợt lóe, ha ha cười nói.

“Cũng chỉ là những lời đồn đại linh tinh mà thôi, khiến cho Hoắc trưởng lão chê cười rồi. Vãn bối lần này tới bái phỏng, kỳ thật là có việc muốn nhờ, mong tiền bối giúp đỡ một chút.” Liễu Minh khiêm tốn nói.

“Liễu sư điệt, mời nói.” Vẻ mặt lão giả cũng không lộ ra vẻ ngoài ý muốn gì.

“Vãn bối nghe nói quý phái chính đứng đầu về việc khu thú tại đại lục Trung Thiên, Vạn Thú Các của quý tông sưu tầm vô số tư liệu, tranh ảnh của dị thú, tại hạ mạo muội thỉnh cầu có thể vào Vạn Thú Các tìm hiểu một chút tư liệu.” Liễu Minh thành khẩn nói.

“A, Vạn Thú Các…” Hai mắt lão giả lóe lên tinh quang.

“Đúng vậy, còn thỉnh trưởng lão sắp xếp một chút.” Liễu Minh thấy vậy thì đứng dậy khom người thi lễ.

Lão giả tùy ý vung tay, một luồng khí vô hình liền nâng Liễu Minh lên, trầm ngâm một chút, sau đó mới chậm rãi nói:

“Trên người sư điệt có hai túi linh thú, hẳn cũng có nuôi linh thú, cũng là người đồng đạo, lại là hậu bối của Bạch trưởng lão, lão phu tự nhiên sẽ giúp đỡ. Nhưng mà bổn tông cũng có quy tắc, phàm là ngoại nhân muốn tiến vào Vạn Thú Các thì phải giao một chút linh thạch làm phí tổn.”

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh