TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Vong Ngữ Ma Thiên Ký Chương 1116: Giãm Noãn [1/2]

Chương 1116: Giãm Noãn [1/2]
Ma Thiên Ký
Trọn bộ 1737 Chương
Tác giả Vong Ngữ

“Phốc!”, trên người Kim Kê thú tản ra từng đạo hỏa diễm trùng thiên, khiến cho nhiệt độ xung quanh lập tức tăng lên.

Lại nói, bò cạp và gà là hai chủng loại tương sinh tương khắc, vừa thấy mặt nhau thì đã giương cung bạt kiếm.

Liễu Minh thấy vậy thì trên mặt lại lộ ra một tia ngoài ý muốn.

Hạt nhi đối với đầu Hóa Tinh kỳ Tứ Quan Kim Kê Vương lại không chút sợ hãi nào, ngược lại trên mình lại tuôn ra hắc khí cuồn cuộn, trong nháy mắt đã biến lớn đến gần trượng, cái vĩ câu như đầu thuồng luồng lóe lên hắc mang, hóa thành một đạo bóng đen phóng đến.

Tứ Quan Kim Kê gáy lên một tiếng, hỏa diễm ngoài thân cuồn cuộn, cũng hướng về phía Cốt Hạt nghênh chiến.

“Liễu sư đệ, thế này…” Tráng hán tóc ngắn nhìn về phía Liễu Minh, nhướng mày.

“Khâu huynh không cần để ý, đây cũng chính là mục đích của tại hạ khi thuê Kim Kê.” Liễu Minh thản nhiên nói.

Vừa dứt lời thì trên không trung truyền đến một tiếng va chạm kịch liệt, cả hai bất ngờ va vào nhau, hai luồng hào quang một hồng một hắc kịch liệt va chạm với nhau, đan xen lập lòe.

Nhưng chỉ sau một hô hấp công phu, theo một tiếng kêu thảm thiết, Tứ Quan Kim Kê Vương bay ngược ra ngoài, nặng nề rơi trên mặt đất, mà ngọn lửa trên người đã tiêu tán hơn phân nửa, cánh bên trái có thể thấy rõ một miệng vết thương khá dài.

Bên kia hắc quang lóe lên, Hạt nhi vững vàng đứng tại chỗ, hắc khí lượn lờ, trong miệng phát ra tiếng tê minh đắc ý.

Tứ Quan Kim Kê Vương động nộ kêu lên một tiếng, bốn cái mào trên đầu sáng rực lên, há miệng phun ra mấy đạo hỏa diễm to bằng miệng chén, quanh quanh tạo thành một hỏa trụ màu đỏ tím.

Những nơi hỏa diễm đi qua đều khiến cho nhiệt độ tăng cao, mặt đất liền bị đốt thành một mảnh cháy đen, không khí xung quanh phảng phất cũng bị đốt cháy. Tráng hán thấy vậy thì không khỏi lui về phía sau mấy bước.

Đuôi lông mày của Liễu Minh dựng lên, cái này có lẽ là thiên sinh yêu hỏa của Tam Quan Kim Kê, theo như lời của tráng hán nói rồi.

Hạt nhi cũng không yếu thế chút nào, trên hai cái càng lớn của nó lóe lên hoàng quang, mặt đất bỗng nhiên bạo liệt, vô số đất đá từ đó bắn ra, trong khoảnh khắc tụ thành một phiến đá với những khối đá to bằng đầu người, số lượng cực nhiều, va chạm với hỏa trụ của Tam Quan Kim Kê.

Nhiệt độ của hỏa diễm đỏ tím cực cao, khiến cho những khối đá bị thiêu đốt, biến thành những luồng khói xanh, nhưng mà những khối đá đằng sau tụ lại ngày càng nhiều, trong nháy mắt liền lấn áp hỏa trụ.

Bang bang!

Tứ Quan Kim Kê Vương phát ra một tiếng hét thảm, thân thể bị những khối đá đập vào, bay ra đến tận hơn mười trượng, rơi trên mặt đất, trong không trung có vô số lông vũ rơi lả tả, trông vô cùng thê thảm.

“Đủ rồi, Hạt nhi!” Liễu Minh thở dài, truyền âm ngăn Hạt nhi đang có chút kích động lại.

Hạt nhi đắc ý phát ra một tiếng thanh minh, thân thể nhanh chóng thu nhỏ lại, một lần nữa biến nhỏ thành lòng bàn tay, đậu lên vai của Liễu Minh, dùng đôi càng của mình thân mật chạm lên cổ hắn.

Tráng hán tóc ngắn thấy vậy thì trợn mắt há mồm!

Đầu Tứ Quan Kim Kê Vương tuy tu vi không bằng đối phương, nhưng theo lý mà nói thì thiên sinh yêu hỏa của nó có thể khắc chế được yêu thú bọ cạp, nhưng con bò cạp ngân sắc này hai ba lần đều đánh bại đầu Tứ Quan Kim Kê Vương này.

“Khâu huynh, được rồi, đây là mười vạn linh thạch, đầu Kim Kê Thú này thì ngươi hãy thu lại.” Liễu Minh lấy ra một trữ vật phù, với cả lệnh bài màu đỏ trong tay, đưa cho tráng hán.

Tráng hán cười khổ một tiếng, sau đó mới nhận lấy túi trữ vật và lệnh bài, tùy ý đánh ra một đạo pháp quyết, chiếc túi màu đỏ phát ra một luồng ánh sáng màu đỏ, quấn lấy Tứ Quan Kim Kê Vương đang ủ rũ, thu lại.

Liễu Minh hơi trầm ngâm, trong tay lóe lên, lấy ra một quả trứng màu vàng nhạt.

“Khâu huynh, ngươi thân là đệ tử nơi này, có lẽ đối với trứng của Tam Quan Kim Kê rất là quen thuộc, phiền huynh xem qua một chút.” Liễu Minh nói xong, đưa quả trứng trong tay cho tráng hán.

Hạt nhi, ngay cả Tứ Quan Kim Kê Vương cũng không có chút sợ hãi nào, vậy quả trứng này thì chín phần mười không phải là trứng của Tam Quan Kim Kê rồi.

“Đây là một quả trứng Tam Quan Kim Kê,… nhưng mà, tựa hồ là một quả trứng chết.” Tráng hán nhận lấy quả trứng màu vàng nhạt, cẩn thận quan sát một chút nhưng lại có chút mờ mịt nói ra.

“Tại hạ trong một di tích ngẫu nhiên phát hiện ra nó, xung quanh cũng có không ít trứng chết của Tam Quan Kim Kê, nhưng mà quả trứng này dường như có chút đặc biệt, cho nên ta mới thuận tay mang theo.” Liễu Minh thản nhiên nói.

Tráng hán nghe vậy thì hơi trầm ngâm, trong miệng khẽ niệm chú, trên ngón tay lóe lên một điểm bạch quang, điểm vào quả trứng màu vàng.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh