TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Huyền Vũ Bách Luyện Thành Tiên Chương 1142: Ba Phái Hợp Mưu Và Thiên Diễn Sơn Mạch

Chương 1142: Ba Phái Hợp Mưu Và Thiên Diễn Sơn Mạch
Bách Luyện Thành Tiên
Trọn bộ 2665 Chương
Tác giả Huyền Vũ

"Hừ, việc này sao có thể trách bổn tông. Vốn là hai vị Thái Thượng trưởng lão Vân Ẩn tông đã bị chúng ta vây khốn, tổng đà chỉ còn lại một ít hậu bối đệ tử. Ngô sư đệ của bổn tông làm đầu lĩnh, công phá tổng đà vốn sẽ không khó khăn gì. Ta làm sao biết được sẽ phát sinh biến cố?"

Nam tử áo choàng đen bất mãn nói, trong thanh âm rõ ràng mang theo vẻ phẫn nộ.

"Ân, sư huynh, chuyện này đúng là không thể hoàn toàn đổ lỗi cho Ngô đạo hữu. Lần này mưu đồ đối với Vân Ẩn tông thất bại, đệ tử trốn về được cũng không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có vài người. Ta đã từng hoài nghi, sư huynh chẳng lẽ đã quên, Vân Ẩn tông ngoại trừ Long tiểu tử cùng nữ tử họ Lâm, còn có một gã Thái Thượng trưởng lão khác sao?" tu sĩ giống như một đồng tử bên cạnh ngắt lời.

"Một gã Thái Thượng trưởng lão khác, ý ngươi là..."

lão giả tiên phong đạo cốt quay đầu lại: "gia hỏa tên Lâm Hiên?"

"Đúng vậy, đúng là kẻ này." Đồng tử khẽ gật đầu.

"Lâm Hiên này từ khi đánh bại Thiên Tuyệt lão quái ở Tinh Nguyệt thành đã không còn lộ diện. Chẳng phải hắn đã rời bỏ Vân Ẩn tông rồi sao?" Lão giả kinh ngạc nói. Dù sao danh khí Lâm Hiên cũng không phải chuyện đùa, ít nhất đều vượt xa Long thiếu niên cùng Ngân Đồng nữ tử.

"Đó chỉ là đồn đãi mà thôi, sự thật là lần này tổng đà Vân Ẩn tông bị công phá, chính hắn đã xuất hiện, hơn nữa còn ngăn cơn sóng dữ. Chỉ một quyền đã miểu sát Ngô đạo hữu Linh quỷ tông." Đồng tử ngừng lại một chút rồi nói.

"Cái gì?"

"Một quyền miểu sát, ta không nghe lầm chứ!"

"Làm sao có thể, Ngô lão quái là pháp thể song tu, thực lực hơn xa Tu Tiên giả cùng giai, sao có thể chỉ trúng một quyền đã vẫn lạc?"

Lời còn chưa dứt, bốn phía đã nổi lên tiếng kinh hô, bảy người ở đây, bất kể là Tu Tiên giả nhân loại hay Yêu tộc đều sợ đến ngây người.

"Tiết đạo hữu, ngươi nói đùa sao. Lâm tiểu tử mặc dù danh khí rất lớn, nhưng một quyền miểu sát Ngô đạo hữu Linh Quỷ tông. Loại chuyện này ngay cả lão quái vật Độ Kiếp kỳ cũng chưa chắc đã làm nổi." Thanh âm khàn khàn của nữ tử áo choàng đen vang lên, tuy khó nghe đến cực điểm, nhưng cũng không khó nhận ra sự kinh ngạc trong đó.

"Đúng vậy, Lâm tiểu tử có trở lại, cũng tuyệt đối không có khả năng mạnh đến không hợp thói thường như thế. Có khi nào đám đệ tử vì không muốn chịu tội, cố ý hoa ngôn xảo ngữ?"

"Đúng vậy, mấy tên tiểu bối kia không vì sợ bị trách phạt nên mới thêu dệt câu chuyện hoang đường như vậy."

"Cái này..."

Nghe chúng nhân nói vậy, trên mặt Thổ Linh đồng tử lộ ra vài phần do dự. Khả năng này quả thực trước giờ hắn chưa từng nghĩ tới.

"Được rồi, mặc kệ Ngô đạo hữu có phải bị một quyền miểu sát hay không, nhưng Lâm tiểu tử này cường đại cũng không phải chỉ là lời đồn đãi. Tuy đã trải qua mấy trăm năm, nhưng một trận chiến ở Tinh Nguyệt thành, ngay cả Thiên Tuyệt lão quái cũng ôm hận trong tay hắn. Chỉ dựa vào điểm này cũng đủ để khẳng định, không phải lực lượng như chúng ta có thể ứng phó." cẩm bào đại hán vốn trầm mặc đột nhiên mở miệng.

"Vinh huynh có ý gì, chẳng lẽ đã bị vạch mặt, lại còn hành quân lặng lẽ. Huống chi đã gieo xuống thù hận, cho dù chúng ta nguyện ý giảng hòa, khẳng định là đối phương cũng không từ bỏ ý đồ." Nam tử toàn thân vận áo choàng đen lạnh lùng nói.

Người này là tông chủ Linh Quỷ tông, Ngô lão quái chính là sư đệ hắn. Lão chết không minh bạch trong tay Lâm Hiên, hắn tự nhiên không muốn từ bỏ ý đồ.

"Đúng vậy, Lâm tiểu tử kia danh khí rất lớn, nhưng thực hư thế nào, chúng ta cũng chưa từng gặp qua. Chỉ như vậy đã bị dọa cho vỡ mật, những tu sĩ như các ngươi thực sự quá vô dụng."

Thanh âm kiều mị của Xà Yêu vang lên, nhưng trong ngữ khí lại tràn đầy vẻ mỉa mai.

Nhị Yêu này đến từ Thiên Tinh cốc.

Ngày nay, Thiên Tinh cốc là một môn phái tương đối đặc biệt, trong môn có Yêu tộc, có Tu Tiên giả nhân loại thậm chí còn không thiếu các loại cương thi quái vật, quỷ dị vô cùng. Nhưng thực lực bọn hắn đúng là không tầm thường, tuyệt đối không hề thua kém Thái Huyền môn cùng Linh Quỷ tông.

"Hừ, tính tình hai vị đạo hữu đúng là nóng vội, Vinh mỗ cũng chưa từng nói qua rằng chúng ta yếu thế hơn Vân Ẩn tông. Lâm tiểu tử kia thực lực rõ ràng không kém, nhưng tục ngữ có câu, song quyền khó địch lại tứ thủ. Ba phái chúng ta kết minh, tồn tại cấp bậc Phân Thần kỳ có chừng hơn hai mươi người. Đơn đả độc đấu không phải đối thủ của hắn, chẳng lẽ không thể tất cả cùng xông lên sao?" Cẩm bào đại hán bị người khác xem thường, trong lòng phẫn nộ, sắc mặt cũng trở nên lạnh như băng.

"Đồng loạt xông lên, chủ ý không tồi, nhưng nếu xem xét kĩ lưỡng thì vẫn có chút không ổn." Nữ tử áo choàng đen ánh mắt chớp động, trầm ngâm nói.

"Có gì không ổn?"

Đề nghị của mình liên tiếp bị phản bác, cẩm bào đại hán trong nội tâm vô cùng tức giận, rống to một tiếng.

"Vinh đạo hữu không cần sốt ruột, thiếp thân không nói đồng loạt xông lên có gì không ổn. Chỉ là Lâm tiểu tử đã có thể diệt sát Thiên Tuyệt lão quái, một thân thần thông quả thực không tầm thường. Cho dù chúng ta lấy nhiều khi ít, kết quả cuối cùng cho dù thắng, cũng là thắng thảm mà thôi." Nữ tử áo choàng đen thản nhiên nói.

"Ah, vậy theo Hắc phu nhân nên làm thế nào cho phải?" lão giả tiên phong đạo cốt hứng thú quay đầu lại.

Thấy sư huynh mở miệng, cẩm bào đại hán cũng chỉ biết oán hận mà im lặng không nói.

"Rất đơn giản, chỉ đơn thuần là liên thủ, không có phương án tác chiến, vậy thì tại sao không lợi dụng trận pháp?" Nữ tử áo choàng đen khẽ cười, dường như đã tính toán từ trước.

"Ý của sư muội là..." Nam tử áo bào đen bên cạnh nàng cũng quay đầu lại.

"Đúng vậy, sư huynh chớ quên, Linh Quỷ Ngũ Hành trận chính là trấn tông chi bảo bổn môn, nhưng lại yêu cầu rất cao. Cần ba bảy hai mươi mốt Tu Tiên giả đã ngoài Phân Thần kỳ cùng nhau chủ trì mới có thể phát ra uy lực lớn nhất. Nhưng số lượng trưởng lão Phân Thần kỳ bổn môn lại không đủ, bây giờ ba nhà liên thủ..."

"Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận? Trận này lão phu đã nghe nói qua, chính là một trong những đại cấm trận nổi tiếng từ thời Thượng Cổ. Quý tông vậy mà còn giữ được bộ khí cụ bố trận đó, thật tốt quá. Truyền thuyết, trận này nếu có thể phát huy toàn bộ uy lực, cho dù là lão quái vật Độ Kiếp kỳ, cũng có thể bị vậy khốn một lúc. Lâm tiểu tử cho dù đã trở lại, cũng chỉ là Phân Thần kỳ. Chúng ta có trận này phụ trợ, hơn hai mươi đồng đạo đồng loạt ra tay, còn sợ không diệt sát nổi hắn sao?" lão giả Thái Huyền môn đại hỉ.

Hai gã Yêu tu cũng không có dị nghị gì, hiển nhiên đều đã nghe qua uy danh đại trận này. Huống chi ngoài cách này, cũng không nghĩ ra kế sách nào tốt hơn. Bọn hắn cho rằng, mặc kệ Lâm Hiên cường đại đến mức nào thì vẫn là Tu Tiên giả Phân Thần kỳ. Dùng phương pháp này để đối phó, đã đem phong hiểm giảm xuống thấp nhất, có lẽ sẽ không xuất hiện sơ sót gì.

Nhưng lúc này, Thổ Linh đồng tử lại mở miệng: "Kế sách của Hắc phu nhân không tệ, nhưng theo ta được biết, Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận rất khó di chuyển. Trước hết phải bố trí lực lượng thật tốt, nói cách khác là phải chọn được một địa điểm thích hợp làm bẫy rập. Cái khó bây giờ là làm thế nào để dẫn dụ được Lâm tiểu tử vào cạm bẫy chúng ta đã sắp đặt?"

"Hắc, ưu khuyết của Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận, sao bổn môn lại không rõ ràng cơ chứ? Chỗ khó đúng như lời đạo hữu nói, là làm thế nào dẫn dụ được Lâm tiểu tử tiến vào mai phục. Bất quá chúng ta nhiều người như vậy, hợp mưu hợp sức, tiếp thu ý kiến của mọi người, có lẽ sẽ có thu hoạch..." Nữ tử áo choàng đen chậm rãi nói.

Những người khác liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu, hiển nhiên đều tỏ ra tán thành. Vì vậy, kế tiếp bọn hắn bắt đầu bàn luận tỉ mỉ vấn đề, làm thế nào để dẫn dụ Lâm Hiên vào cạm bẫy.

Ba phái vốn không để Vân Ẩn tông trong mắt, bọn hắn chỉ cố kỵ một mình Lâm Hiên mà thôi.

Cùng lúc đó, Lâm Hiên cũng không nhàn rỗi.

Cứu người như cứu hỏa, sau khi thu xếp xong việc ở tổng đà, hắn đã đơn thương độc mã, một mình bay về phía khoáng mạch kia.

Đối với hành vi lỗ mãng này của Lâm Hiên, Vân Ẩn tông từ trên xuống dưới đều tỏ vẻ phản đối.

Mọi người cảm thấy làm như vậy là quá nguy hiểm.

Khoáng mạch kia đã mất liên hệ với tổng đà, tình hình ở đó thế nào thì chẳng có ai rõ ràng cả. Lâm Hiên mạo hiểm xâm nhập, không phải đưa dê vào miệng cọp thì là gì?

Hai vị Thái Thượng trưởng lão đã bị vây khốn bên trong, hiện tại Lâm Hiên là chỗ dựa duy nhất của bọn hắn. Nếu như có chuyện không hay xảy ra với hắn, chẳng phải Vân Ẩn tông sẽ giống như cây đổ cành lìa hay sao?

Thận trọng!

Tốt nhất là phái người đi trước điều tra tình hình khoáng mạch, đợi sau khi tin tức truyền về, mới quyết định nên làm như thế nào.

Đây là kết quả mà đám tu sĩ Động Huyền kỳ đưa ra sau một hồi thảo luận.

Lâm Hiên đương nhiên sẽ không nghe theo.

Nói đùa, chưa nói đến cứu người như cứu hỏa, nếu thực sự làm theo từng bước mà bọn hắn nói, đợi nắm rõ tin tức tình báo thì gái trinh đã thành đàn bà mất rồi.

Bất kể thiếu niên họ Long cùng Ngân Đồng nữ tử có ý đồ gì, nhưng từ khi mình nhập tông đã được bọn hắn đối đãi không tệ. Không biết thì không sao, hôm nay biết rõ bọn hắn đang gặp nguy hiểm, lại ở chỗ này do dự không quyết, lương tâm hắn không cho phép làm vậy.

Tuy Tu Tiên giới mạnh được yếu thua, nhưng cũng không có nghĩa là tình đồng môn chỉ là thứ hư vô mờ mịt.

Đây là thứ nhất.

Thứ hai, với thân gia của Lâm Hiên, phóng nhãn khắp Linh giới, bảo vật có thể làm hắn động tâm đã không còn nhiều, nhưng Tiên thạch tuyệt đối là một thứ.

Nếu tiếp tục trì hoãn ở nơi này, Lâm Hiên lo lắng, cho dù cuối cùng có đoạt lại được khoáng mạch thì Tiên thạch trân quý cũng bị đối phương đưa đi rồi.

Đây chẳng phải là phí công vô ích hay sao?

Với tính cách của hắn, tự nhiên sẽ không phạm sai lầm ngu ngốc như vậy.

Quả thực, chúng đệ tử lo lắng cũng không phải là không có đạo lý. Hiện tại đi đến đó, đúng là quá mức nguy hiểm. Nhưng đó là đối với Tu tiên giả bình thường. Còn Lâm Hiên? Nói đùa, ngay cả hóa thân Đào Ngột - cường giả Độ Kiếp kỳ hắn cũng dám đơn đả độc đấu một trận.

Một mình xông vào tổng đà Vân Ẩn tông, cái này có tính là nguy hiểm?

So với hai lần kia, việc tiến vào khoáng mạch tuy cũng có gian nan cùng phong hiểm, nhưng cũng không tính là gì.

Huống chi Thân Nội Hóa Thân đã luyện chế thành công, thực lực cũng tăng lên không ít. Chỉ cần không gặp phải lão quái vật Độ Kiếp kỳ, coi như lâm vào tầng tầng lớp lớp địch nhân, cũng tuyệt đối không thể vây khốn mình.

Mà Thái Huyền môn ba phái tuy cường đại hơn Vân Ẩn tông rất nhiều, nhưng cũng không có lão quái vật Độ Kiếp kỳ. Có thể nói, song phương vẫn ở cùng một đẳng cấp. Mà loại đồ vật như Tiên quáng này, trước đó bọn hắn đã phong tỏa tin tức. Chỉ cần không xảy ra việc gì quá mức ngoài ý muốn, sẽ không có thế lực khác tham gia tranh đoạt.

Sự tự tin của Lâm Hiên đến từ chính thực lực, mà đối với hắn, đơn thương độc mã lại càng dễ hành động hơn.

........

Thiên Diễn sơn cách tổng đà Vân Ẩn tông chừng mấy ngàn vạn dặm, vị trí lại cực kỳ đặc thù, bởi nó là nơi giao nhau của ba quận quận: Thiên Sương, Kinh Lôi và Bạch Phàm.

Kéo dài đến mấy vạn dặm.

Diện tích tuy rộng lớn, nhưng bởi vì đặc thù địa lý nên bình thường có rất ít tu sĩ qua lại.

Đương nhiên, quan trọng nhất là linh khí nơi này quá mỏng manh, quả thực so với giao diện cấp thấp như Nhân giới cũng chẳng khác là bao. Đừng nói là tông môn gia tộc, cho dù tán tu cũng không muốn mở động phủ ở nơi này.

Nhưng ai ngờ, một linh địa mà Tu Tiên giả chẳng thiết tha như vậy, lại ẩn chứa một Cực Phẩm khoáng mạch, thậm chí còn khai thác được cả Tiên thạch.

Nghe thì không hợp thói thường, nhưng nếu cẩn thân phân tích lại không quá kỳ quái.

Nơi này hoang vu, linh khí mỏng manh, cũng bởi trong linh khí trong phương viên mấy vạn dặm, toàn bộ đều bị Cực Phẩm khoáng mạch chiếm hữu.

Nếu không cướp đoạt Thiên Địa tạo hóa, làm sao có thể thai nghén ra nhiều Cực Phẩm linh thạch như vậy?

Về phần Tiên thạch, lại càng là trùng hợp ngoài ý muốn.

Đương nhiên, hết thảy những điều này đều không còn trọng yếu, từ khi vô tình phát hiện khoáng mạch, sau đó Ô đại thiếu bại trong tay Lâm Hiên, sự bình yên của sơn mạch này đã bị phá hủy.

Vốn Tu Tiên giả Vân Ẩn tông lén lén lút lút đến nơi này khai thác, lo sợ bị các thế lực khác phát hiện điều gì bất thường. Nhưng giấy không thể gói được lửa, từ khi Tiên thạch ra đời, bí mật này dần bị đưa ra ánh sáng. Sau đó liên minh ba phái cũng bắt đầu lao vào tranh đoạt. Vân Ẩn tông đương nhiên sẽ không buông tha, vì vậy mà nơi này dấy lên vô số gió tanh mưa máu, đã khiến không biết bao nhiêu tu sĩ vẫn lạc.

Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, nơi này một lần nữa minh chứng cho sự tàn khốc của Tu Tiên giới.

Song phương xung đột càng lúc càng gay gắt, thậm chí hai vị Thái Thượng trưởng lão Vân Ẩn tông đều đã tiến vào tham chiến.

Hôm nay, đại bộ phận khoáng mạch đã rơi vào tay liên minh ba phái, chỉ còn một phần rất nhỏ mà tu sĩ Vân Ẩn tông đang liều mạng cố thủ.

Nhưng đây chỉ là một số ít chống cự, đã không thể cải biến được đại cục.

Trải qua hơn một ngày phi hành, rốt cục Lâm Hiên đã đến được phụ cận Thiên Diễn sơn mạch. Khoảng cách đến khoáng mạch chỉ còn mấy vạn dặm. Toàn thân hắn lóe lên linh quang, tốc độ đã giảm xuống rất nhiều.

Quả thực Lâm Hiên vô cùng tự tin đối với thực lực của mình, nhưng cũng không có nghĩa hắn sẽ ngang nhiên xông vào nơi đối phương chiếm đóng.

Làm như vậy thực sự quá ngu xuẩn.

Tiếp tục chậm rãi phi hành trong chốc lát, đột nhiên phía trước truyền đến từng hồi bùm bùm cách cách. Lâm Hiên nhìn theo hướng tiếng động phát ra, chỉ thấy từ bên trong sơn chớp lóe một đạo cầu vồng màu vàng nhạt, phía sau là một đoàn khí màu xám trắng đang điên cuồng đuổi theo không dứt.

Thấy vậy, hai hàng lông mày Lâm Hiên lơ đãng nhướng lên.

Do dự trong chốc lát, hắn vốn không có ý định xen vào việc của người khác, nhưng lúc này lại không thể coi như không thấy, bởi đạo cầu vồng đang bỏ chạy phía trước chính là đệ tử bổn môn.

Về phần những kẻ truy đuổi đằng sau, khỏi phải nói, tự nhiên là mấy tên gia hỏa của liên minh ba phái.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh