TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Huyền Vũ Bách Luyện Thành Tiên Chương 1127: Lưu Tinh Hỏa Vũ

Chương 1127: Lưu Tinh Hỏa Vũ
Bách Luyện Thành Tiên
Trọn bộ 2665 Chương
Tác giả Huyền Vũ

Trên chín tầng trời, cương phong như lưỡi đao cắt qua thân thể, Lâm Hiên trừng mắt hét lớn một tiếng. Mà ở trăm trượng phía trước, hai mắt Đào Ngột trừng lớn như chiếc chuông đồng. Trên khuôn mặt xấu xí dữ tợn hiện lên vài phần hoảng sợ.

Tiểu gia hỏa này không bị pháp lực cắn trả sao?

Sao có thể như thế, đừng nói là Tu Tiên giả Phân Thần trung kỳ, ngay cả hậu kỳ cũng tuyệt đối không thể thao túng được Cự Kiếm Thuật quy mô lớn như vậy. Một màn trước mắt, nếu không tận mắt chứng kiến thì bất luận là ai kể lại cũng không thể tin nổi.

Chỉ trong nháy mắt, hàng trăm khẩu Cự Kiếm đã lao đến trước người.

Rống!

Đào Ngột ngẩng đầu lên, mở cái miệng lớn dính đầy máu, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Từ trong miệng hắn, sóng âm mắt thường có thể thấy được, giống như hồ nước bị cơn gió quét qua, từng vòng gợn sóng nhộn nhạo lan tỏa ra...

Hám Ba Ma Công!

Con ngươi Lâm Hiên co lại, chỉ một tiếng rống cũng đủ diệt sát Tu Tiên giả Phân Thần kỳ bình thường trong chớp mắt.

Nhưng giờ khắc này chỉ là công kích mở đầu.

Ngay sau đó, từ trong miệng hắn tiếp tục phun ra một đoàn hỏa diễm đen như mực.

Vừa xuất hiện đã khiến nhiệt độ xung quanh tăng vọt, không gian phụ cận như sợ hãi đoàn hỏa diễm này, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tan chảy.

Hoang Man Hung Diễm!

Đào Ngột là một trong những Chân Linh hỏa thuộc tính, bổn mạng chân hỏa mà nó phun ra mặc dù không thể so sánh với Phượng Hoàng, nhưng cũng không phải một tồn tại Phân Thần kỳ có thể ngăn cản.

Mà hắn còn thấy chưa đủ, hai chân trước nâng lên, móng vuốt bỗng nhiên trở nên sắc nhọn, lóe ra hắc quang chói mắt, hướng về phía trước hung hăng nện xuống.

Xoẹt xẹt...

Giống như âm thanh vài gấm bị xé rách, một màn này đúng là cực kỳ quen mắt. Trăm năm trước, Đào Ngột bị trọng thương đã từng sử dụng. Nhưng giờ khắc này là do hóa thân ở trạng thái sung mãn nhất thi triển ra, uy lực nhất định là hơn trước kia rất nhiều.

Không gian phụ cận xem như đã hoàn toàn sụp đổ, trong khoảnh khắc bị phá thành từng mảnh nhỏ. Giống như một tấm vải bị mèo không ngừng cào xé, trên bề mặt chằng chịt những vết rách. Những khe nứt không gian này dài ngắn khác nhau, nhưng bất cứ ai nhìn vào đều dâng lên cảm giác sợ hãi khó tả. Phảng phất một đám ác ma đang mở lớn cái miệng đen ngòm, bất cứ vật gì tới gần đều bị chúng tàn nhẫn thôn phệ.

Lâm Hiên nhướng mày, trong lòng khẽ động, nhưng thế công cũng không ngừng lại chút nào. Hắn há miệng phun ra một đoàn hỏa diễm cỡ quả trứng gà.

Năm màu lưu ly, ở trung tâm còn có một đoàn hắc khí. Sau khi ra khỏi miệng, nó lập tức biến lớn đến hơn mười lần, như một đám lưu tinh chói sáng, không một chút sợ hãi nào hướng về Man Hoang Hung Diễm mà bắn đi.

Tiếp đó hai tay hắn nắm chặt, đánh ra một đạo pháp quyết vào Huyền Vũ Chân Linh nghiên trước người.

Nghiên mực lóe sáng, sau đó cấp tốc chuyển động.

Trong nháy mắt đã biến lớn đến hơn một trượng, che phủ toàn bộ thân thể Lâm Hiên. Chưa dừng ở đó, một màn sương mù đen kịt lấy bảo vật này làm trung tâm mà lan tỏa ra, kế tiếp không gian tràn ngập mùi mực thơm. Đám sương mù kia cuồn cuộn bốc lên, sau đó tụ lại thành một tấm chắn, mặt ngoài hiển hiện vô số phù văn lớn cỡ nắm tay. Đám phù văn lóe lên, rõ ràng biến thành từng thanh lợi kiếm, trôi nổi chằng chịt trước người.

Công kích là cách phòng ngự tốt nhất!

Dùng kiếm quang ngưng kết thành tấm chắn càng là công thủ nhất thể, uy lực không thể nghi ngờ.

Rất nhanh, Hám Ba Ma Công đã đánh tới, sóng âm tuy là thứ vô hình, nhưng vẫn không thể đột phá được tầng phòng ngự của kiếm quang. Lâm Hiên thở ra một hơi.

Bên kia, Huyễn Linh Thiên Hỏa cùng Man Hoang Hung Diễm cũng đang quấn lấy nhau.

Hai loại hỏa diễm bất đồng thôn phệ lẫn nhau, so sánh tiêu hao. Nhưng rất nhanh, Huyễn Linh Thiên Hỏa đã chiến được thượng phong. Linh diễm này đã trải qua thiên chuy bách luyện, cho dù đối mặt với bổn mạng chân hỏa của Độ Kiếp kỳ cũng không hề thua kém.

Bên khóe miệng Lâm Hiên lộ vẻ tươi cười, nhưng rất nhanh, sắc mặt lại trở nên ngưng trọng.

Cự Kiếm thuật của hắn mới là chủ công, nhưng giờ khắc này, không gian bị nghiền nát lại dẫn động Thiên Địa pháp tắc, uy lực kinh người của Cự Kiếm đã bị dễ dàng phá giải.

Cái này là lực lượng pháp tắc sao?

Lâm Hiên kinh ngạc, khí huyết trong ngực nhộn nhạo, từ trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

"Tiểu gia hỏa, mùi vị thế nào? Ngươi cho rằng bản tôn vẫn là cỗ hóa thân bị trọng thương lần trước sao?"

Tiếng cuồng tiếu của Đào Ngột vang lên, ngữ khí tràn đầy vẻ bạo ngược. Nhưng trong nội tâm thầm nghĩ, tiểu tử này quả nhiên có chỗ bất phàm. Nếu đổi lại một gã Tu Tiên giả khác thì thứ bị Không Gian Pháp Tắc xé rách thành từng mảnh không chỉ là kiếm quang, mà ngay cả bản thể bổn mạng pháp bảo cũng cùng chung số phận.

Nhưng Tiên Kiếm của đối phương chỉ bị tổn thất một chút linh tính mà thôi. Rốt cục là bảo vật gì mà có thể chọi cứng với Thiên Địa Pháp Tắc?

Đào Ngột không biểu hiện ra ngoài, nhưng ở sâu trong nội tâm cũng có một chút hoảng sợ.

Sau tiếng cuồng tiếu, Đào Ngột ngẩng đầu lên, mở cái miệng lớn dính đầy máu, như trường kình hấp thủy hút Thiên Địa nguyên khí vào bụng.

"Không tốt!"

Lông tóc Lâm Hiên dựng đứng, bản năng khiến hắn cảm thấy nguy cơ rất lớn.

Nhưng không đợi Lâm Hiên làm ra động tác gì, từ trong miệng Đào Ngột đã phun ra một luồng hắc quang.

Tốc độ không thể dùng ngôn ngữ mà miểu tả, dường như trong nháy mắt đã đến trước mặt. Lâm Hiên căn bản không kịp trốn, chỉ có thể đem pháp lực toàn thân rót vào Huyền Vũ Chân Linh nghiên.

Oanh!

Tầng kiếm quang phía trước dễ dàng bị phá tan thành từng mảnh, sau đó, sương mù xung quanh cũng bị quét sạch không còn tăm hơi. Hắc quang đáng sợ trực tiếp đánh lên bản thể Huyền Vũ Chân Linh nghiên.

Một tiếng trầm đục vang lên, Thông Thiên Linh Bảo thu được từ Tuyết Hoa Thánh Tổ cũng không thể ngăn trở công kích cường hoành này. Rất nhanh, phòng ngự bị đột phá, Lâm Hiên cũng bị ánh sáng kia nuốt mất.

Trong mắt Đào Ngột tràn đầy vẻ hưng phấn.

Tên ghê tởm này còn không hồn phi phách tán sao?

Toàn bộ quá trình diễn ra trong khoảng mười tức công phu. Sau khi bầu trời một lần nữa khôi phục vẻ thanh minh, nơi mà trước đó Lâm Hiên đứng đã không còn một bóng người.

Nhưng sau khi khịt khịt mũi vài cái, thần sắc hắn khẽ động, thanh âm ồm ồm vang lên: "Không tệ, không tệ, không hổ danh là địch nhân truyền kiếp của bản tôn, dưới một kích như vậy mà không vẫn lạc. Bất quá Lâm tiểu tử, ngươi còn ẩn thân ở đó làm gì, chẳng lẽ ngươi cho rằng có cơ hội đánh lén bản tôn sao?"

Đào Ngột vừa dứt lời, một tiếng thở dài vang lên. Linh quang chớp lóe, thân ảnh Lâm Hiên đã hiện ra cách đó chừng trăm trượng...

Hơi thở nặng nề, giờ khắc này, tướng mạo Lâm Hiên chật vật đến cực điểm. Không, có lẽ không thể dùng từ chật vật để hình dung.

Từ khi bước vào con đường tu tiên, Lâm Hiên chưa từng thụ thương nặng như vậy. Toàn thân chi chít những vết thương lớn nhỏ. Trong bụng còn một lỗ máu lớn bằng chén ăn cơm, Mặc dù không có máu tươi chảy ra, nhưng thương thế như vậy cũng đủ khiến người ta sợ hãi.

Đổi là một gã Tu Tiên giả Phân Thần kỳ khác, thân thể đã sớm phế bỏ. Nhưng Lâm Hiên bất đồng, cường độ thân thể có thể so sánh với Yêu tộc cùng giai, thậm chí còn cường hãn hơn một chút. Trên mặt tràn đầy vẻ đau đớn, nhưng tổn thương như vậy vẫn chưa đến mức khiến nhục thể hắn vẫn lạc.

Bất quá, chiến lực đã giảm đi không ít, trong hoàn cảnh này mà tiếp tục đấu pháp với Đào Ngột, nói là muốn chết cũng không quá.

Lâm Hiên biết vậy thì sao tròng lòng Đào Ngột lại không rõ ràng cơ chứ. Đừng nhìn tướng mạo kỳ dị, thực ra trí tuệ của hắn không hề thua kém Nhân tộc.

Khóe miệng hắn nhếch lên: "Lâm tiểu tử, hối hận rồi sao, lại dám mạo phạm uy nghiêm bản ma tôn. Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng đâu. Bản ma tôn muốn rút hồn luyện phách, cho ngươi muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong."

"Thật sao?"

Trên mặt Lâm Hiên vẫn không hề có vẻ sợ hãi.

Độ Kiếp kỳ so với tưởng tượng còn đáng sợ hơn rất nhiều. Chỉ một kích đã khiến mình chật vật đến như vậy, nhưng khoảng cách đến vẫn lạc...Còn xa lắm!

Tay áo Lâm Hiên phất một cái, chỉ thấy linh quang chớp lóe, một trương phù lục lớn bằng bàn tay hiện ra.

Sau đó, Lâm Hiên lại không dùng nó để tấn công đối phương mà "Ba" một tiếng, dán lên trên người mình.

Một đoàn linh quang màu xanh biếc bao khỏa toàn bộ thân hình hắn, mà bên trong linh mang, những vết thương của Lâm Hiên lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng phục hồi.

Khởi Tử Hồi Sinh phù!

Truyền Thuyết, vật này có thể trong chớp mắt chữa trị mọi loại thương tổn. Hiển nhiên đã được thổi phồng lên không ít. Nhưng cho dù không có công dụng như lời đồn đãi, chỉ là đem thương thế trước mắt khôi phục, vẫn là không có vấn đề gì.

Hơn nữa hiệu suất cũng cực kỳ đáng sợ, dường như chỉ một khắc, mọi thương tích trên người Lâm Hiên đã hoàn toàn biến mất.

Mà trong toàn bộ quá trình đó, Đào Ngột chỉ lẳng lặng đứng nhìn, không hề có ý ngăn cản, chỉ là trong đôi mắt lớn như cái chuông đồng lấp lóe hung quang: "Khởi Tử Hồi Sinh phù, hừ hừ, quả là thú vị. Ta còn lo lắng trò chơi kết thúc quá nhanh, không nghĩ tới ngươi còn có linh phù như vậy, bất quá...Nó chỉ khiến ngươi càng thêm thống khổ mà thôi."

Lời còn chưa dứt, Đào Ngột nâng một chân trước lên, hung hăng nện xuống. Nhưng lần này không có cảnh không gian sụp đổ, mà hiện ra vô số móng vuốt đen nhánh, sắc nhọn đến kinh người.

Tiếng xuy xuy vang vọng, vô số móng vuốt kia hung hăng lao về phía Lâm Hiên.

Con ngươi Lâm Hiên co lại, nếu bị những móng vuốt này đánh trúng, chắc hẳn mùi vị sẽ không hề dễ chịu.

Nhưng linh tính của Huyền Vũ Chân Linh nghiên đã tổn hại nghiêm trọng, nếu không tế luyện lại một lần nữa, căn bản không có cách nào sử dụng. Cũng may thân gia của hắn không tầm thường, đương nhiên không thiếu bảo vật dự phòng.

Tay áo Lâm Hiên phất lên một cái, chỉ thấy linh quang chớp lóe, ba kiện bảo vật từ trong tay áo bay vút ra.

Một thuẫn, một chén, còn một bảo vật hình khối lập phương.

Đây đều là pháp bảo Lâm Hiên đoạt được từ bảo khố của Phiêu Miểu Tiên cung. Lực phòng ngự tuy không thể so sánh với Huyền Vũ Chân Linh nghiên, nhưng cũng tuyệt đối không thể coi thường.

Chính là cổ bảo đỉnh cấp, nếu không, cũng chẳng được trận trọng đặt trong bảo khố.

Động tác của Lâm Hiên hết sức nhanh chóng, một tay tế ra bảo vật, tay kia liên tục vung vẩy, từng đạo pháp quyết huyền diệu dị thường từ đầu ngón tay không ngừng bắn ra.

Xoẹt xẹt...Bảo vật phát sinh biến hóa đầu tiên là thuẫn bài, chỉ thấy linh quang lóe lên, thể tích nhanh chóng biến lớn, che chắn toàn bộ thân thể Lâm Hiên.

Sau đó chén ngọc tinh xảo kia cũng bay lên.

Quay tròn một vòng, từ đáy chén có vô số phù văn nhỏ như hạt gạo dâng lên. Sau đó, một màn sáng kéo dài ra, bao phủ cả một vùng không gian phụ cận.

Cuối cùng, kiện bảo vật hình dánh như khối lập phương lại biến hóa kinh người nhất. Thể tích trong khoảnh khắc biến lớn đến hơn trăm lần, như một bức tường thành kiên cố, trôi nổi trước người Lâm Hiên, có cảm giác như nó có thể ngăn cản mọi công kích.

Bất quá đó cũng chỉ là cảm giác mà thôi.

Sau một khắc, những móng vuốt ngăm đen kia đã đánh tới, ba tầng phòng ngự kiên cố trước mặt lại giống như tờ giấy mỏng, rất dễ dàng bị đột phá.

Chén ngọc, thuẫn bài, hay là khối lập phương cũng thế, tất cả đều mất đi linh quang, hư tổn đến mức khó có thể phục hồi.

Mà hết thảy chỉ trong nháy mắt.

Ngay sau đó, công kích đã đánh lên người Lâm Hiên.

Khóe miệng Lâm Hiên nhếch lên một nụ cười vui vẻ.

Ba kiện bảo vật nhìn như vô dụng, nhưng dù sao cũng trì hoãn được một chút thời gian. Cao thủ so chiêu, tranh giành từng li từng tí, một chút thời gian này đối với hắn đã đủ để thay đổi chiến cuộc.

Lâm Hiên không thể sử dụng Cửu Thiên Vi Bộ, nhưng tốc độ độn quang của hắn cũng không tầm thường. Chi trong khoảnh hắc đó, đã đủ cho hắn thoát khỏi phạm vi công kích của móng vuốt kia.

Sau đó Lâm Hiên lại vươn tay vỗ vào bên hông, lại một kiện bảo vật khác hiện ra.

Là một tiểu đỉnh lớn chừng hơn thước, tạo hình phong cách cổ xưa, hoa văn trên bề mặt càng lộ ra khí tức thần bí, xem ra cũng không phải là phàm vật.

Huyền Thiên Linh Bảo!

Phẩm cấp của Linh Quyết đỉnh còn đứng trên cả bảo vật cao cấp nhất trong Hậu Thiên Linh Bảo.

Sau khi tấn cấp, Lâm Hiên đã dành không ít thời gian để năm giữ nó, hôm nay đã có thể vận dụng tự nhiên.

Nhờ vật này, có thể thuấn phát (*) những Thượng Cổ pháp thuật uy lực cường đại.

Dịch giả: (*) Phát ra trong nháy mắt.

Những thủ đoạn trước kia của hắn rất khó đối phó với Đào Ngột, bất kể là Bách Long Chi Nha hay Phệ Linh kiếm đều không có tác dụng quá lớn. Lâm Hiên chỉ có thể gửi gắm hy vọng ở Huyền Thiên Linh Bảo mới thu được này, mong rằng nó sẽ mang đến cho mình kinh hỉ.

Tuy trong Đan Điền của Lâm Hiên còn tiềm ẩn một kiện bảo vật cực kỳ khủng khiếp. Hắn thậm chí nắm chắc mười phần có thể chiến thắng Đào Ngột, nhưng Lâm Hiên không dám dùng.

Ngũ Long tì!

Sự thần bí của thứ này có thể so sánh với Lam Sắc Tinh Hải, sử dụng nó, có trời mới biết sẽ mang đến hậu quả thế nào. Cho dù thắng được Đào Ngột, chị sợ lại đưa tới tồn tại cường đại hơn muốn cướp đoạt.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội. Không phải vạn bất đắc dĩ, Lâm Hiên cũng không dám dùng đến thủ đoạn này.

Huyền Thiên Linh Bảo có thể chống chọi với đối phương được hay không?

Lâm Hiên cũng không dám chắc.

Nhưng ít ra cũng phải thử một lần.

Từ miệng hắn tuôn ra những chú ngữ tối nghĩa dị thường, nhưng cũng đơn giản và ngắn gọn. Đồng thời hai tay vung vẩy, vẽ lên hư không từng đường quỹ tích cực kỳ huyền diệu.

Theo động tác của Lâm Hiên, toàn bộ bầu trời phát sinh biến hóa.

Vốn là tối đen như mực, giờ phút này có vô số điểm sáng xẹt qua.

Như những ngôi sao chổi rực rỡ, bởi số lượng quá nhiều nên lại giống như một trận mưa ánh sáng.

Pháp thuật này cũng bởi vậy mà có tên:

Lưu Tinh Hỏa Vũ!

Một trong những Thượng Cổ mật chú Hỏa thuộc tính, uy lực vô cùng cường đại.

Truyền thuyết có thể hủy thiên diệt địa, vô số ngôi sao chổi rực rỡ vẽ lên hư không từng đường quỹ tích huyền diệu, sau đó hướng về Đào Ngột ầm ầm đánh tới. Giờ phút này, thân thể cao lớn không thể nghi ngờ đã trở thành một bia ngắm tốt nhất.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh