TRUYỆN KIẾM HIỆP
KiloPad Một sản phẩm của kilopad.com

Truyện kiếm hiệp Huyền Vũ Bách Luyện Thành Tiên Chương 1117: Thời Gian Thấm Thoắt Trăm Năm

Chương 1117: Thời Gian Thấm Thoắt Trăm Năm
Bách Luyện Thành Tiên
Trọn bộ 2665 Chương
Tác giả Huyền Vũ

Cảm giác thư thái vô cùng, không hổ là thánh quả Bàn Đào. Nhưng ý nghĩ này chưa kịp chuyển qua, đặc tính linh lực ôn hòa tràn ngập trong cơ thể đột nhiên trở nên cuồng bạo...

Oanh!

Giống như một đoàn lửa nóng hừng hực cháy bùng lên trong kinh mạch, chỉ một thoáng, Lâm Hiên có cảm giác như đưa thân vào biển lửa luyện ngục. Hơn nữa, trước đó không hề có chút dấu hiệu nào, chỉ nháy mắt linh lực đã biến thành như vậy.

"AAAaaaa"

Lâm Hiên rên lên một tiếng đau đớn, nếu đổi lại là một Tu Tiên giả Phân Thần kỳ khác, tám chín phần kinh mạch không chịu nổi, bạo thể mà chết. May mắn là cường độ thân thể Lâm Hiên so với Yêu tộc cùng giai không hề thua kém chút nào. Nhưng cảm giác này cũng khó mà nuốt trôi, sắc mặt hắn đã đỏ rực như máu.

"Cái này..."

Lâm Hiên không nói nên lời, trong đầu chuyển qua đủ loại ý niệm. Hắn thậm chí còn hoài nghi, thứ vừa mới nuốt vào không phải trái Bàn Đào, chính mình đã bị tiền bối Phiêu Miểu Tiên cung lừa một vố.

Dù sao trước đây hắn cũng chưa từng nếm qua, nhưng nhờ cơ duyên xảo hợp, đọc được không ít điển tịch miêu tả về linh vật này. Bàn Đào hay Mộc thánh quả, dược tính tương đối ôn hòa, sao lại có thể giống như độc hỏa thế này?

Nhưng rất nhanh hắn đã gạt bỏ ý nghĩ này.

Bậc tiền bối tổ sư của Phiêu Miểu Tiên cung, cho dù là cường giả Độ Kiếp kỳ cũng không có năng lực biết trước tương lai, đặt một trái Bàn Đào ở bảo khố để mưu hại mình.

Hắn hít sâu một hơi, chịu đựng sự thống khổ của liệt diễm thiêu đốt, bắt đầu luyện hóa dược lực trong kinh mạch. Cảm giác này khó có thể nói hết, ngoại trừ thống khổ vẫn là thống khổ. Hơn nữa lại phải luôn giữ cho đầu óc tỉnh táo, nếu không sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Lâm Hiên nhắm chặt hai mắt, toàn thân phát ra ánh sáng xanh lưu ly. Đôi khi quanh thân thể có một tầng linh quang ngũ sắc không ngừng lưu chuyển...

Có người nói, trong núi chỉ một ngày, nhân gian đã ngàn năm.

Lâm Hiên trong động phủ luyện hóa dược lực, hoàn toàn mất đi khái niệm về thời gian.

Vốn cho rằng lần bế quan này, ngắn thì hơn tháng, lâu thì nửa năm. Kết quả là đông đi xuân đến, hết hè lại sang thu, cánh cửa động phủ vẫn đóng chặt im ỉm.

Một năm lại một năm, bất tri bất giác đã trải qua trăm năm.

Xung quanh động phủ đã dày đặc một tầng bụi đất, mùi mục nát của lá rụng từ bên trong tỏa ra, dường như nơi đây đã biến thành một ngôi mộ cổ vĩnh hằng.

Mà trong thời gian này thiên tượng tiến giai vẫn chưa từng xuất hiện, cũng không biết Lâm Hiên ở trong đó còn sống hay đã chết.

Nơi này đúng là cực kỳ hoang vắng, trong trăm năm qua có rất ít tu sĩ lui tới. Thỉnh thoảng xuất hiện một hai kẻ đi ngang qua, cũng

không hề phát hiện bất cứ điều gì không ổn.

Vào một buổi sáng bình lặng, trong hoang mạc mênh mông, một con vật hình dáng như thỏ rừng đang chạy tứ tung tìm kiếm đồ ăn. Thỉnh thoảng có cơn gió lay động bụi cỏ, cái tai của nó lại dựng thẳng lên nghe ngóng.

Đột nhiên gia hỏa này ngẩng đầu, dường như phát hiện điều gì đó không ổn. Hai cái tai dài liên tục lắc lư, lập tức đã phát hiện một động tĩnh rất nhỏ.

Tiểu gia hỏa không do dự chút nào, ba chân bốn cẳng chui vào một cái hố cách đó không xa.

Một lúc lâu sau, phía chân trời đột nhiên lóe lên linh quang chói mắt. Hơn mười đạo độn quang đủ mọi màu sắc đang lao như tên bắn về hướng này.

Lại qua hơn mười tức công phu, thân ảnh trong những đạo độn quang kia đã hiện ra rõ ràng trước mắt. Cầm đầu là một nữ tu toàn thân cung trang trắng như tuyết, dung mạo tuy không thể nói là tuyệt thế, nhưng ngũ quan sáng láng, mi thanh mục tú, cũng có thể coi là một mỹ nữ.

Nàng ước chừng mới hai mươi tuổi, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại.

Mà ở phía sau nàng có hơn mười tu sĩ già trẻ khác nhau, nhưng xét về tu vi thì lại không cao bằng nàng, chẳng qua chỉ là cảnh giới Nguyên Anh mà thôi.

Trong đó có hai thiếu nữ chừng mười bảy, mười tám tuổi, trên trán đầy những giọt mồ hôi to như hạt đậu. hai tỷ muội mới vừa ngưng kết Nguyên Anh vài năm, cảnh giới chưa hoàn toàn vững chắc, chạy trốn trong thời gian dài như vậy, thực sự có chút khó khăn.

"Sư thúc, nếu không nghỉ ngơi một chút, đệ tử thực sự không chống đỡ được nữa, pháp lực đã gần như cạn kiệt rồi." Thiếu nữ dáng người nhỏ nhắn hổn hển nói, sắc mặt tái nhợt vô cùng, hiển nhiên đã tiêu hao quá nhiều tinh lực.

"Liên nhi, không được, tên gia hỏa Bách Độc tông sẽ nhanh chóng đuổi tới. Vừa rồi ta dụng kế, vất vả lắm mới kéo dãn được khoảng cách với bọn chúng. Nếu nghỉ ngơi, mọi cố gắng lúc trước có thể sẽ đổ xuống sông xuống biển." Thanh âm của nữ tử vận cung trang vang lên, lời nói quả quyết vô cùng.

"Nhưng đệ tử thực sự không thể chống đỡ được nữa, nếu tiếp tục chạy trốn, cho dù không vẫn lạc cũng mệt mỏi mà chết." Thiếu nữ trên trán đầy mồ hôi nói, bởi tiêu hao quá nhiều pháp lực mà thân thể run rẩy không ngừng.

"Cái này..."

Ánh mắt nữ tử vận cung trang đảo qua, quan sát thân thể đối phương một chút, xác nhận nàng này nói sự thật, sau đó do dự một lát rồi vươn tay vỗ vào bên hông. Chỉ thấy linh quang chói mắt, một bình ngọc trắng noãn đã hiện ra trong lòng bàn tay.

Sau đó đem nắp bình mở ra, một cỗ mùi hương thấm vào ruột gan phiêu tán ra.

"Cái này là..."

Thiếu nữ hít vào một hơi liền cảm thấy toàn thân thoải mái: "Chẳng lẽ là vạn năm linh nhũ?"

"Không phải, bồn cung vô đức vô năng, sao có thể đạt được loại linh vật này, đây chỉ là linh dịch pha loãng từ vạn năm linh nhũ mà thôi." Nử tử vận cung trang thở dài một hơi mà nói.

"Ah, đó cũng là vật xa xỉ rồi."

Thiếu nữ dáng người nhỏ nhắn mừng rỡ nói, vạn năm linh nhũ sau khi pha loãng, hiệu quả đương nhiên sẽ giảm không ít. Nhưng tương đối mà nói, đối với Tu Tiên giả Nguyên Anh kỳ như bọn hắn, vẫn có hiệu quả bổ sung không ít linh lực.

"Liên nhi, các ngươi trước tiên uống vào rồi tiếp tục chạy đi. Chỉ cần có thể rời khỏi hoang nguyên này, đến được thành thị của Tu Tiên giả, tên gia hỏa Bách Độc tông cũng không dám hành động lỗ mãng nữa."

"Vâng, sư thúc." Nữ tử thân hình nhỏ nhắn cung kính gật đầu rồi uống vào một ngụm linh dịch, sau đó đưa đến cho tỷ tỷ.

"Đáng giận, đúng là hổ lạc đồng bị chó khinh, nếu là trăm năm trước, làm sao Bách Độc tông dám đắc tội với đệ tử Phiêu Miểu Tiên cung chúng ta."

Một lão giả tóc hoa râm căm giận nói, trên mặt tràn đầy vẻ phẫn uất.

"Được rồi, Lệ sư điệt, trước khác nay khác, Phiêu Miểu Tiên cung chúng ta trăm năm trước gặp đại nạn, nhưng tông môn khởi lạc là chuyện bình thường. Bất quá, một ngày nào đó, chúng ta sẽ một lần nữa trở thành đệ nhất tông môn ở giới diện này. Việc cấp bách bây giờ là nghĩ ra biện pháp vượt qua nguy cơ trước mắt."

Nữ tử vận cung trang nói, hôm nay còn nhắc lại chuyện cũ đúng là không còn ý nghĩa gì. Nhưng lời nói còn chưa dứt, sắc mặt của nàng đột nhiên đại biến: "Không tốt."

Nàng quay ngoắt đầu lại, trên mặt ẩn ẩn lộ ra vẻ hoảng sợ, chỉ thấy xa xa phía chân trời xuất hiện một đạo hắc sắc quang điểm. Ban đầu chỉ lớn cỡ hạt đậu, mỗi lần nhoáng lên đã vượt qua mấy trượng, tốc độ cựu kỳ kinh người.

Chỉ ngắn ngủi trong mấy hơi thở, quang điểm kia đã biến lớn đến mấy chục lần, tuy chưa thể thấy rõ ràng thân ảnh ở bên trong, nhưng vẻ mặt nử tử vận cung trang đã xám như tro tàn. trong đám tu sĩ này, nàng có tu vi cao nhất mà còn phản ứng như thế thì đủ biết những người khác sẽ như thế nào.

"Không tốt, lão ma đã đuổi tới, đi mau."

"Đưa vạn năm linh nhũ cho ta, pháp lực lão phu đã chẳng còn lại bao nhiêu, không còn cách nào thúc dục được độn quang nữa."

"Làm sao bây giờ, chẳng lẽ chúng ta thực sự phải chết không minh bạch ở hoang nguyên này hay sao?"

Đủ loại thanh âm vang lên, trong ngữ khí của hơn mười tu sĩ Nguyên Anh lộ ra vẻ hoảng loạn. Hiển nhiên bọn chúng đã bị chấn kinh, không biết làm thế nào để ứng phó cục diện trước mắt.

"Tất cả im miệng hết cho ta!"

Dù sao nử tử vận cung trang cũng là người có tu vi cao nhất, tuy trong lòng cũng lo lắng không yên, nhưng vào thời điểm này, mọi chuyện phải do nàng định đoạt.

"Tất cả mọi người không phải chạy nữa, chia nhau phục dụng vạn năm linh nhũ, thoáng khôi phục pháp lực rồi chuẩn bị ngăn địch." Nàng vừa nói vừa xoay người lại, bàn tay trắng như ngọc nâng lên. Linh quang chói mắt, một thanh Tiên Kiếm xanh biếc hiện ra.

Đúng là bổn mạng pháp bảo của nàng.

"Ngăn địch? Sư thúc, đối phương chính là Cổ lão ma của Bách Độc tông. Cho dù chúng ta liên thủ cũng tuyệt đối không có cách nào chống lại hắn." Lão giả tóc hoa râm thì thào, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi. Sư thúc đưa ra quyết định như vậy, quả thực không khác đi tìm chết là bao.

"Nếu không thì có thể làm thế nào đây? Với tốc độ độn quang nhanh chóng của Cổ lão ma, khoảng cách đã gần như vậy, ngươi cho rằng chúng ta có thể tiếp tục chạy trốn sao?" Nử tử vận cung trang lạnh lùng nói.

Trong lòng tràn ngập bi thương, nàng biết rõ sự đáng sợ của Cổ lão ma, chỉ sợ hôm nay tất cả mọi người sẽ phải vẫn lạc ở chỗ này.

"Hay là..."

Lão giả kia có chút do dự, nhưng ngay sau đó, trong thanh âm tràn đầy vẻ mong chờ: "Chúng ta chia nhau ra, thực lực đối phương tuy xuất chúng, nhưng dù sao cũng chỉ có một người mà thôi. Nếu tách ra, trong chúng ta hẳn sẽ có người chạy thoát."

Lão giả đề nghị, bề ngoài cũng có vài phần đạo lý, kỳ thực trong lòng lại có tính toán riêng.

Phải biết rằng trong số bọn hắn, ngoại trừ nữ tử vận cung trang thì thực lực của hắn có thể coi là đứng đầu. Hơn nữa, chưa đề cập đến thần thông khác, chỉ xét riêng về tốc độ độn quang, hắn cũng có phần tâm đắc. Nói cách khác, nếu như tách ra mà chạy, hắn tự tin tỷ lệ sống sót của mình không thấp.

Đồng môn thì sao, thời khắc mấu chốt, đương nhiên cái mạng nhỏ của mình mới là quan trọng nhất.

Đương nhiên, lời nói này không đủ để qua mặt đám người này, nhưng bề ngoài thì lý do của hắn vẫn đường hoàng. Nếu nữ tử vận cung trang không nguyện ý vẫn lạc thì tám chín phần sẽ đồng ý.

Lão giả trên mặt lộ ra một chút giảo hoạt, dùng ánh mắt đầy thâm ý nhìn thoáng qua chúng đồng môn. Hẳn là những kẻ này sẽ trở thành pháo hôi giúp mình trốn thoát rồi.

Đương nhiên, biểu lộ này của hắn chỉ lóe lên tức thì, giờ khắc này, mọi người đều đang cực kỳ kinh hoảng, tự nhiên sẽ không chú ý đến chi tiết nhỏ như vậy.

Nào ngờ, nữ tử vận cung trang lại lắc đầu: "Tách ra? Không ổn."

"Vì sao?"

Lão giả có chút nóng nảy.

"Cổ lão ma chính là Trùng tu, nếu tách ra, đối phương càng dễ dàng tiêu diệt từng bộ phận."

"Cái gì, đối phương còn có sở trường về điều khiển ma trùng?"

Lão giả quá kinh hãi, nhưng rất nhanh, trên mặt lại ẩn ẩn vẻ quyết đoán: "Ở lại chỗ này mới là vạn kiếp bất phục, sư điệt vẫn cảm thấy tách ra chạy trốn mới là lựa chọn đúng đắn nhất."

Lời còn chưa dứt, hai tay lão đột nhiên hợp lại, một tầng linh quang màu vàng đất bao khỏa toàn thân. Sau đó lão hóa thành một đạo cầu vồng, dùng tốc độ nhanh gấp đôi vừa rồi lao về phía trước.

"Thổ Độn thuật, Trương sư điệt, ngươi..."

Đối phương rõ ràng bỏ mặc đồng môn mà chạy trốn, nữ tử vận cung trang vừa sợ vừa giận. Nhưng tình thế trước mắt quá nghiêm trọng, nàng cũng không thể ra tay ngăn cản.

Nhưng cứ như vậy để hắn chạy thoát, thực sự không cam lòng. Đang do dự thì một tiếng cười khẽ vang lên.

"Chạy? Trước mặt bản tôn, xem ngươi có thể chạy đi đâu?"

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy quang đoàn kia càng lúc càng gần, ngay cả thân ảnh bên trong cũng có thể nhìn rõ phần nào. Sau đó tay áo hắn phất lên, một chiếc hồ lô đen thui dài hơn thước bay vút ra, đồng thời, tiếng côn trùng kêu ù ù vang vọng.

"Ahhh!"

Sau một khắc, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Bình tâm mà nói, so với tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì độn quang của lão giả cũng không tính là kém. Nhưng trước mặt Cổ lão ma thì lại chẳng đáng để vào mắt.

Loại ma trùng mà Cổ lão ma tế ra cũng có sở trường là phi độn, chỉ nhoáng lên mấy lần đã tới gần lão giả. Đường đường là Tu Tiên giả Nguyên Anh kỳ mà đối mặt với ma trùng chỉ dài hơn thước, đã không có một chút sức hoàn thủ nào.

Đó là một con quái vật hình bò cạp, nhưng trên thân đủ loại màu sắc, nhìn qua hết sức quỷ dị. Giờ khắc này, nó đã bò lên mặt lão giả, mở cái miệng lớn ra sức hút máu huyết.

"Thất Thải Ma Hạt."

Con ngươi nữ tử vận cung trang co lại, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ. Nghe nói khi bị loại bò cạp này cắn, độc tố của nó khiến cả Nguyên Anh trong thân thể cũng bị hôn mê.

Mà một màn trước mắt đã chứng thực cho lời đồn đãi đó. Thân thể lão giả trúng kỳ độc thì đương nhiên sẽ vẫn lạc. Nhưng không thấy Nguyên Anh thi triển Thuấn Di bỏ trốn, không phải hôn mê thì là gì?

"Sư thúc?"

Tận mắt thấy một màn này, những đệ tử khác sợ hãi đến tột đỉnh, tất cả chiến ý đều tiêu tan.

Nữ tử thở dài, sinh tử của chính mình cùng những người này đã nằm trong tay đối phương.

Lại qua thời gian mấy nhịp thở, cái quang đoàn kia chỉ còn cách chừng trăm trượng, linh quang thu liễm, một tu sĩ toàn thân vận áo bào xanh hiện ra trước mắt.

Người này cao lớn uy vũ, tuy hơi lớn tuổi một chút, dường như khoảng hơn bốn mươi, nhưng vẫn anh tuấn tiêu sái vô cùng. Nếu không phải hắn vừa xuống tay tàn độc với lão giả kia, vài tên đệ tử Phiêu Miểu Tiên cung nhìn thế nào cũng không tưởng tượng được, đây chính là Cổ lão ma trong truyền thuyết.

Nhưng nữ tử vận cung trang lại như gặp phải đại địch, người không thể chỉ nhìn bề ngoài, nước biển không thể đo bằng đấu. Đối phương sinh ra tuy có một túi da tốt, nhưng lại là kẻ tâm ngoan thủ lạt.

Hắn còn có ngoại hiệu là khẩu phật tâm xà.

Mà Cổ lão ma tuy đơn thân độc mã đến đây, nhưng tu vi của hắn hơn xa chính mình. Chính là Tu Tiên giả Ly Hợp hậu kỳ đỉnh phong, hơn nữa còn am hiểm điều khiển ma trùng.

Còn bên phía Phiêu Miểu Tiên cung, trừ nữ tử vận cung trang là Ly Hợp trung kỳ, bọn để tử kia đều là Nguyên Anh mà thôi.

Trung kỳ và hậu kỳ, tuy chỉ hơn kém nhau một cảnh giới, nhưng thực lực lại không thể so sánh nổi. Hơn nữa, chính mình chỉ là Tu Tiên giả trung kỳ bình thường, đối phương lại là kẻ xuất chúng trong đám hậu kỳ.

Nghĩ tới đây, nử tử vận cung trang thở dài, sắc mặt càng thêm khó coi.

Bấm phím mũi tên trái, phải trên bàn phím để chuyển trang nhanh